THÔI! TA VỀ

Chúc các anh chị và các bạn vnweblogs một năm mới hạnh phúc và thành công. Cám ơn vì tất cả những gì đã qua. Cùng chia sẻ với Lê Mai Thao ở đây nhé!

 

http://lemaithao.wordpress.com/


Bài viết của Vân.

20/11... thân thương gửi tặng cô Lê Mai Thao...

 

Trở về Hòa Bình trong niềm háo hức của đứa con xa nhà lâu ngày...

Trở về trong những cảm xúc bâng khuâng về ngày 20...

Kỉ niệm cứ ùa về ngập tràn trong nỗi nhớ...

 https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/283345_194510610609506_100001517051684_529826_1005181_n.jpg

Trò Thanh Vân- Sinh viên khoa Văn đại học sư phạm Hà Nội 1

 

20/11/2011...

Một ngày đẹp trời với những con số đẹp...

và những cảm xúc trong em cũng thật đẹp biết mấy

Em - 1 cô học trò chuyên văn mơ mộng và "ẩm ướt" với 1 mớ những cảm xúc hỗn tạp, mong manh và nhạy cảm ... cũng bị "sụt sịt" vì 1 loại vi rút càm cúm mang tên "tình thầy trò"  :">

cô ơi...

Em bị "Cảm" cô rồi... mà không phải đến bây giờ mới bị "Cảm" đâu ạ... từ rất lâu...rất lâu rồi cô biết không?...^^

 

Khởi nghiệp với môn Văn từ năm lớp 6... nhưng chỉ đến khi gặp cô, tình yêu với văn chương mới trỗi dậy mạnh mẽ, mới biết viết văn bằng chính cảm xúc thật của mình, mới biết đặt tình cảm của mình trong từng câu văn, mới thật sự là "cảm thụ", lúc ấy những bài văn của em mới được thổi cái mơ màng, bồng bềnh và dịu ngọt... :">

Em có thói quen giữ lại sách vở mình học.. rất ngại xé chúng, đốt chúng hay bán đồng nát... vì vậy mà đống sách vở của em chồng chất trong kho, mỗi lần muốn lục tìm quyển nào là đến mệt!^^ đặc biệt là sách vở học văn của em, đố mà mất được quyển nào! Kể cả những bài văn vụng dại từ cái hồi a,b,c...

Em thường hay đọc lại những bài văn của mình ngày xưa... hì. và mỗi khi đọc lại 1 bài văn nào đó là bao kỉ niệm lại ùa về...

 

Bài văn đầu tiên mà cô đọc (em tự thấy đó là 1 bài văn chưa hay) ^^ đó là buổi học thêm đầu năm lớp 7, cô cho cả lớp làm bài tập viết đoạn văn nho nhỏ. Và em giơ tay nộp vở cho cô (trong lòng thì tự tin lắm lắm)! Thế rồi cô phê em cái tội chữ xấu :( ... rồi từ đó trở đi... chính cô là người rèn em viết chữ, là người thường xuyên nhắc nhở em phải mua vở ô ly luyện viết chữ ở nhà, là người hay để ý vở ghi của em, là người luôn trừ điểm bài viết của em vì chữ xấu, và dù bài văn của em có hay ntn thì bao giờ trong ô lời phê của giáo viên cũng có dòng chữ "cần luyện viết chữ nhiều hơn"... em xấu hổ với lũ bạn và có lúc còn ấm ức vì "bao nhiêu đứa còn chữ xấu hơn mình ko bị cô phê bình" :"> ... có lẽ tất cả những điều ấy đã trở thành động lực để em quyết tâm uốn nắn chữ viết của mình... cuối năm lớp 9 ( sau 1 thời gian dài em mới lại đc học cô, là học thêm để ôn thi vào chuyên văn trường Hoàng), cầm vở em lên và lần đầu tiên cô khen ngợi chữ em "dạo này chữ Vân đẹp hơn hẳn, to và tròn trịa hơn nhiều" rồi cô tuyên dương em trước cả lớp, trước cả những người bạn ở trường khác trong lớp học thêm ấy... em đỏ mặt nhưng trong lòng thì vui lắm lắm, bao nhiêu mệt mỏi và những nỗi lo thi cử tan biến hết :E cảm ơn cô... vì những lời phê đúng đắn và cả những lời khen đúng lúc đã giúp em ko ngừng cố gắng vươn lên...

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/76744_125482837512284_100001517051684_157192_2214248_n.jpg

Cô còn nhớ đề văn viết về một người thân đã mất ko ạh? bài văn đó em viết về ông nội của em... cô cho em 8,5 (đáng lẽ là 9 điểm nhưng vì chữ xấu nên bị trừ điểm :"> ) đó là 1 bài văn xúc động - không chỉ cô mà chính em khi đọc lại cũng phải công nhận điều ấy... nhưng thật ra thì... đó là 1 bài văn hư cấu của em với những kỉ niệm ko có thật :( ông em đã mất trước khi em ra đời... những kỉ niệm, những miêu tả về ông nội đều do em tưởng tượng ra nhưng kì lạ thay là tất cả đều được viết bằng dòng cảm xúc thật... khi viết trên lớp, đã có lúc em suýt bật khóc vì nhớ ông, vì mong 1 lần đc nhìn thấy ông "ngoài đời" :">... và cũng từ bài văn đó mà cái tên "Thanh Vân" có cơ hội giải thích ý nghĩa với mọi người : "ông nội đã đặt cho tôi cái tên Thanh Vân có nghĩa là "Mây xanh" mong cho tôi sau này có thể bay cao và xanh vời vợi như những đám mây kia" ! em còn nhớ, trong lưu bút cuối cấp, cậu bạn Phạm Minh Thanh đã viết cho em rằng " tớ thích cái tên của cậu - "mây xanh, thanh cao và đẹp đẽ" "... Cảm ơn cô... vì đã cho em cơ hội để thể hiện tình cảm với người ông đã mất, đã giúp em nhận ra em yêu ông của em đến nhường nào dù chưa được 1 lần gặp mặt và để em biết yêu thương, trân trọng cái tên mình hơn...

Và nhiều... nhiều bài văn khác nữa... em mà kể lại thì chẳng biết đến bao giờ mới đi hết được những kỉ niệm...

 https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/305800_326347634049480_100000227384135_1671444_340473057_n.jpg

Em sẽ nhớ những bài văn ấy - những bài văn mà chưa bao giờ em cảm thấy khổ cực khi phải viết mà  luôn luôn là nơi để em ghi lại những cảm xúc của mình, viết ra 1 cách tự nhiên như những trang nhật kí tự truyện...

Em sẽ nhớ những bài giảng của cô, chẳng bao giờ khô khan mà luôn dạt dào cảm xúc, đó cũng là quãng thời gian em say sưa với môn văn nhất, chẳng phải bị chi phối bởi áp lực của những đợt thi cử...

Em sẽ nhớ đội tuyển văn của cô, nhớ chuyến đi thực tế Hòa Bình để viết bài ( cứ như là những nhà báo thực thụ í cô nhỉ ^^ )... sẽ nhớ cái ước mơ ngày ấy của em - trở thành 1 nhà báo để được đi khắp nơi và viết, viết bằng trái tim mình, nhiệt huyết mình, những gì mình cảm, mình nghĩ... và cô chính là người khơi nguồn cho ước mơ ấy ...

Em sẽ nhớ cái lúc em buồn thế nào khi biết tin lớp 6,7,8 phòng giáo dục không tổ chức thi học sinh giỏi cấp thành phố nữa. Buồn và thật buồn... nhưng đổi lại, năm đó, em lại có trong tay rất nhiều giải thưởng : giải nhất học sinh giỏi văn cấp trường, giải nhì trong cuộc thi viết bài tri ân (ko có giải nhất), giải nhì trong cuộc thi tập làm phóng viên do trường tổ chức và phần thưởng dành cho học sinh có kết quả cao trong thi học kì... với 1 con bé lớp 7 như em thì đó quả là niềm hạnh phúc vô bờ cô ạ : Tất cả là nhờ có môn văn, nhờ có cô dìu dắt...

Em sẽ nhớ ... ngày chia tay, cô đã ôm em vào lòng mà thủ thỉ "ôi... học trò của cô" ... xúc động nghẹn ngào cô ạ! Vòng tay cô thật ấm... và bất giác, em chẳng muốn rời xa mái trường Hữu Nghị này để đến vùng trời mơ ước mà tất cả chúng em đang hăm hở tiến tới... 4 năm với vô vàn những kỉ niệm... và 2 năm được học cô... liệu có quá ngắn ngủi?...

Và... sẽ nhớ lắm... những bài văn em viết về cô mà cô chẳng bao giờ được đọc...

 

Em đã xa vòng tay cô bao nhiêu năm rồi nhỉ? 5 hay 6 năm ? em cũng không nhớ rõ nữa... bởi thời gian chẳng bao giờ có thể đo được chính xác "nồng độ tình cảm"...

Bao nhiêu năm có trôi qua... trông cô vẫn trẻ đẹp như ngày nào... vẫn nụ cười hiền rạng rỡ, vẫn ánh mắt thân thương trìu mến, vẫn giọng nói ngọt ngào, vẫn là cái chất nghệ sĩ bay bổng...

Bao nhiêu năm đã trôi đi, dù em có xa rời vòng tay của cô thì em biết cô vẫn dõi theo từng bước đi của em...và mỉm cười hạnh phúc khi thấy học trò mình thành công...

Bao năm trôi đi... dù em có trưởng thành như thế nào thì mỗi dịp về thăm cô lại thấy mình nhỏ lại như cô học trò ngày nào...

20/11 này... lại trở về thăm cô... nhưng trong lòng em lại mang những cảm xúc thật lạ...

Có lẽ bởi... em cũng sắp được trở thành đồng nghiệp của cô rồi...

Em đã có những học sinh đầu tiên dù chỉ là 2 tuần thử thách, đã có những trải nghiệm đầu đời thú vị... đã cảm nhận được hạnh phúc và cả những nhọc nhằn của người giáo viên...

Em đã tự coi ngày 20/11 là ngày của mình, thấy vui khi nhận được những tin nhắn chúc mừng ngày nhà giáo, thấy thích thú khi được gọi là "cô giáo tương lai"...và cũng ấm áp lắm ạ khi nhận được tin nhắn của học trò...

Em đã biết yêu nghề giáo rồi cô ạh...

Cô ơi!Tình yêu văn chương của cô, của em... sau này em sẽ truyền lại hết cho học trò thân yêu của mình...Nhiệt huyết và sự tận tâm trong nghề giáo của cô em sẽ mang theo và giữ nhiệt cho mình...

Niềm tin và hi vọng cô gửi gắm vào em... em sẽ cố gắng , nỗ lực để thực hiện ...

Yêu thương của cô sẽ là hành trang và động lực giúp em vững bước...

và cô... chính là tâm gương để em phấn đấu... Em ước... ước gì sau này em trở thành một nhà giáo như cô, được lớp lớp thế hệ học trò tôn vinh, biết ơn và kính trọng...

 

Không chỉ riêng em bị nhiễm vi rút yêu thương này đâu ạ ^^

Cô đã chinh phục được trái tim của các thế hệ học trò chúng em rồi đấy ạ!

Yêu cô - cô Lê Mai Thao...

Tự hào vì là học sinh trường THCS Hữu Nghị ^^

 

 

p.s : bạn nào chưa biết cô Lê Mai Thao của chúng tớ thì vào google search nhé ^^

 https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/393700_326373577380219_100000227384135_1671771_1521718105_n.jpg

 

 


NHỮNG NGÀY HẠNH PHÚC

Từ trước ngày 20. 11, mình đã ngập trong cảm xúc học trò. Tự nhiên thấy nghề giáo thật là giàu có. Học sinh cũ đến đón và nói rằng : Bọn em chuẩn bị từ tháng 10 cô ạ. Chỉ còn năm nay bọn em ở nhà thôi. Cô bỏ hết để ngồi với chúng em nhé. Tối ngày 14 là dành cho học trò cũ lớp 12. Chúng nó ngồi ôn lại chuyện xưa và chia sẻ cảm xúc. Rằng không có cô thì…không có cô thì… Mình thấy xúc động vì sự chân thành ấy.

Mấy ngày mệt phờ vì công việc của trường. Chưa năm nào mình thấy việc dồn dập đến thế mà mình thì cạn sức rồi. Từ ngày 16, 17 họp và tập tành liên miên. Tối 18 mình thức tới gần một h đêm để làm chương trình. Chương trình diễn ra tạm ổn và vui. Từ ngày hôm qua đến hôm nay quả là hạnh phúc. Lũ học trò iu quí từ khắp nơi kéo về. Xe máy chật kín. Vui quá! Mình thấy ngột ngạt hạnh phúc.TỐI QUA, học trò còn lập Hội những người yêu cô Thao trường Hữu Nghị trên facebook. https://www.facebook.com/pages/H%E1%BB%99i-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-y%C3%AAu-c%C3%B4-Thao-Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-THCS-H%E1%BB%AFu-Ngh%E1%BB%8B/260109500703502

Chết rồi! Mình sắp thành ca sĩ nổi tiếng, diễn viên Hàn Quốc rồi. Hi.

 https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/303962_187424184677015_100002283044846_386837_19074981_n.jpg

Chúc mừng cô. Chúng em sẽ cố gắng.

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/387004_326347454049498_100000227384135_1671442_287377958_n.jpg

Thằng cu học bách khoa, 3 con bé- học Xã hội nhân văn, Công đoàn và một nhóc Sư phạm Hà nội 1 khoa văn.

Đây nữa là bài viết của con bé Bảo Ngọc. Hình như tiết học tự chọn của mình khiến con bé nhận ra những giá trị bền vững của cuộc sống. Mình thấy vui vì có ích cho học trò.Bài viết này mình đọc và thực sự xúc động. Con bé viết bằng cảm xúc sâu thẳm…

Đưa lên cho các trò khác cùng đọc và mong là bọn trẻ nhận ra điều gì đó giữa biết bao cậu ấm cô chiêu..chỉ biết lo và nghĩ cho riêng mình..

 

THƯ GỬI CÔ GIÁO

Bùi Trần Bảo Ngọc

Lớp:  9a5 trường THCS Hữu Nghị.

Thưa cô giáo yêu quý!

 

Khi em viết những dòng này, cả phố phường đã yên ngủ. Dường như trong chính khoảng không gian tĩnh lặng ấy, cảm xúc của em mới thực sự tuôn trào và dường như chỉ lúc đó em mới tìm lại được chính mình cô ạ! Đã bao lần, những cảm xúc, kỷ niệm khi nghĩ về các cô dâng lên nghẹn ngào trong em và biến thành những dòng nước mắt. Hình ảnh này nối tiếp hình ảnh kia, những kỷ niệm đan xen hiện về như những đoạn phim tua chậm, rõ ràng, rất đỗi thân thương. Đã bao lần em định cầm bút viết gì đó cho vơi nỗi lòng nhưng chẳng thể viết được gì cả bởi những cảm xúc ấy không thể diễn tả thành lời.

          Thưa cô, 4 năm học dưới mái trường Hữu Nghị chính là trải nghiệm tuyệt vời nhất đối với em. Vui có, buồn có, vấp ngã có, có cả những bàn tay yêu thương giúp em tự đứng lên. Tất cả các cô đều tuyệt vời nhưng ngày hôm nay, bức thư này em kính tặng riêng cho cô, cô Mai Thao yêu quý!

          Em bắt đầu được học cô từ năm lớp 6, đó cũng là lúc em bắt đầu cảm nhận được tình yêu văn từ cô. Cô giảng văn rất hay nhưng điều giúp em thấy yêu văn hơn, còn đọng lại trong em những cảm xúc, suy nghĩ sâu sắc không phải là những tác phẩm trong sách giáo khoa mà chính là những bài học cuộc sống qua lời dạy của cô. Em còn nhớ, khi ấy, em mới bắt đầu tập viết văn. Dù những bài văn không phải xuất sắc nhưng cô vẫn khen ngợi và khích lệ em. Cô kể những câu chuyện, khơi gợi cảm xúc, cô chia sẻ những rắc rối nho nhỏ của em, cô dạy em cách nêu lên quan điểm của chính mình. Cô làm em thấy tự tin và thấy rằng mình không hề kém một chút nào. Đó chính là nền tảng để em bước tiếp sau này.

          Và bây giờ thưa cô, em đã làm được nhiều điều mà trước đây em chưa thể. Em tự thấy mình tự tin hơn, em không ngại nêu quan điểm và phản bác quan điểm em cho là không hợp lý. Ngày ngày, em vẫn cố gắng nỗ lực theo đuổi mục đích của riêng mình. Và cũng theo dòng thời gian trôi đi như thoi đưa ấy, em lại bỏ lỡ những điều quý giá mà em không hề nhận ra và trân trọng. Em mong chờ giờ tự chọn văn của cô bởi chỉ trong những giờ học ấy, em mới tìm lại được giá trị chân thực của cuộc sống quanh mình.

          Em còn nhớ, một giờ học tự chọn gần đây, cô đã cho chúng em học về tình yêu và sự hi sinh của cha mẹ. Cô chẳng nói gì nhiều mà chỉ cho chúng em xem một đoạn phim trên máy chiếu. Đó là một bức thư chan chứa tình cảm mà cha mẹ gửi cho những đứa con. Những hình ảnh đầu tiên hiện ra làm tất cả học sinh im lặng sững sờ. Em chỉ biết rằng tất cả đã rất chăm chú nhìn vào màn hình, không hề chớp mắt. Và em không nhìn thấy gì nữa bởi nước mắt đã làm nhòa đi những hình ảnh trước mắt em. Lúc đó, dường như có một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim em. Em chợt nghĩ về bố mẹ, nghĩ về những lúc em càu nhàu chỉ vì bố mẹ chậm tiếp cận với máy tính, những lúc em giận dỗi vì bố hỏi em quá nhiều về nơi em đi chơi cùng bạn,... Càng nghĩ em càng xấu hổ và ân hận. Không kìm được lòng mình, em đã bật khóc. Dù đã cố gắng mím môi thật chặt và tự nhủ: “ Không được khóc” nhưng em vẫn nấc lên từng tiếng. Và rồi khi dòng chữ hiện lên: “...Đến một lúc nào đó, bố mẹ sẽ không còn sống nữa mà đơn giản chỉ là tồn tại...” Em đã bất ngờ, sững sờ thật sự. Giây phút ấy em nhận ra rằng: Cuộc sống thật ngắn ngủi và mong manh. Rồi cũng đến lúc bố mẹ phải rời xa em mà không báo trước, nếu em không biết trân trọng những điều mình đang có thì rồi đây em sẽ phải hối hận vô cùng. Tất cả mọi điều khác chỉ là viển vông, tình cảm mới thật quý giá và hơn hết, gia đình chính là điểm tựa, là bến đỗ cuối cùng cho cuộc đời em. Ngày hôm ấy em đã về nhà và nói với bố mẹ rằng: “ Con yêu bố mẹ!” Câu nói khiến em thấy thanh thản hơn rất nhiều. Cảm ơn cô đã giúp em tìm lại được điều quý giá đầu tiên mà em quên lãng.

           Thưa cô, cô có biết rằng đứng trước cô, em thấy mình thật nhỏ bé và kém cỏi không ạ? Em kém cỏi bởi tâm hồn khô khan của chính mình, bởi sự vô cảm, ngốc nghếch và thiển cận của em. Cô đã từng nói với chúng em rằng hãy sáng tạo, làm điều gì đó thật mới mẻ để khẳng định mình, đừng đi theo lối mòn quen thuộc đẫ vạch sẵn ấy nữa. Em đã suy nghĩ rất nhiều cô ạ. Em đã nảy ra nhiều ý tưởng và hào hứng nghĩ về quá trình thực hiện ý tưởng ấy. Nhưng rồi tất cả lại bị vứt vào xó, dọn chỗ cho những công việc thường nhật, vô vị và chán chường. Mỗi sáng em thức dậy, tự hỏi mình: “ Ngày hôm nay mình sẽ làm gì?” Mỗi tối khi đi ngủ, em lại gác tay lên trán suy  nghĩ: “ Mình đã làm được gì?” Câu trả lời luôn là: “ Không gì cả?” Dường như cuộc sống cứ đều đặn vậy thôi cô ạ. Em luôn ấp ủ ước mơ thay đổi thế giới, bay cao bay xa ra khỏi sự hạn hẹp nhưng rồi em lại tự dối lòng rằng: “ Mình chẳng có đủ thời gian đâu?” Rồi sau này, liệu rằng em có thể làm được gì mới mẻ hơn không thì đó vẫn còn là dấu hỏi lớn cho chính em.

          Cảm ơn cô vì tất cả những điều tốt đẹp cô đã dạy cho em, đó là cách sống, cách làm người có ích. Những bài học của cô ngày hôm nay, em xin khắc ghi trong lòng để được sống, làm những điều tốt đẹp như cô đã và đang thực hiện.

 

Học sinh của cô

Bùi Trần Bảo Ngọc

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/320894_326347297382847_100000227384135_1671440_397574967_n.jpg

Thế nghĩa là giàu có và hạnh phúc.

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/321208_326373690713541_100000227384135_1671773_455586375_n.jpg

Con trai về với mẹ.

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/384397_269714676412494_100001218901344_874506_1332233295_n.jpg

Trò xưa iu quí.


MÌNH CŨNG MUỐN NGAO DU

Biết con trai lên kế hoạch chinh phục nóc nhà Đông Dương, mình lo thắt cả ruột nhưng chả dám nói gì. Sợ mình đụng vào làm nó nhụt ý chí, mà con trai lại đang muốn khẳng định mình. Đi, trải nghiệm, nghĩ khác.

Cũng tuần đó con gái lại rong ruổi cùng các bạn lớp đi rừng Cúc Phương. Hai anh em nó cùng ngao du.

Mình chỉ nhắc nhở con gái chăm lo cho sức khỏe của anh, chuẩn bị mọi thứ cần thiết để anh lên đường. Con gái vâng dạ….Cả con nữa chứ mẹ…Hi Hi

Con trai ra ga và lên tàu. Nó gọi điện: Tầu chạy rồi mẹ ạ, lâu lắm rồi mới lại đi tầu, con nhớ Sài Gòn khủng khiếp… là lúc mình bắt đầu lo.

Khi bắt đầu leo núi là một cuộc điện thoại rồi thì hun hút tận hai ngày sau….Mình hình dung đủ thứ dọc đường đi. Đến nỗi buổi sáng hôm đó, cầm cái mic của máy trợ giảng, míc rơi hỏng, mình lạnh hết xương sống…Ối giời ! Đúng là lo hão.

Rồi ngày thứ ba…Con tìm mãi mới có sóng gọi về cho mẹ. Con đang xuống nửa đường rồi ….sắp đến Sa Pa mẹ ạ…

Bây giờ ngắm mấy cái ảnh con trai cùng các bạn nó ngạo nghễ trên đỉnh núi với áo và cờ Việt Nam, mình thấy sướng rung rinh và ao ước giá như ….giá như… để mình có thể ngao du như thế !!!.

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/299781_10150371745313304_643028303_8307128_370652206_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/300136_10150371758508304_643028303_8307216_258903600_n.jpg

Hành trình gian nan

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/303080_10150371766093304_643028303_8307278_944679151_n.jpg

Không gian rằn ri - túi ngủ .

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/317317_10150371823028304_643028303_8307785_451487825_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/310379_10150371782323304_643028303_8307422_377141992_n.jpg

Niềm vui chiến thắng

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/297197_10150371789193304_643028303_8307467_1597135892_n.jpg

Cậu cả nhà mình

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/297292_10150371802618304_643028303_8307595_485894792_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/313274_300367783309660_100000093227944_1298211_496308060_n.jpg

Mình thích tấm này- bốn đứa học chung từ hồi cấp 2

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/312169_10150371861423304_643028303_8308123_347429386_n.jpg

 

Đẹp, hùng vĩ đến mê ly

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/303027_300368023309636_100000093227944_1298218_430405217_n.jpg

 

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/311418_2596313030699_1340934079_32983401_1090024001_n.jpg

Con gái và hành trình tuổi 20

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/317672_2596435793768_1340934079_32983517_1807229016_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc7/319292_2596193667715_1340934079_32983339_9546411_n.jpg


NGUYỄN TẤN VIỆT-NGƯỜI CẤY THƠ TRÊN ĐỒNG TRỜI

Lê Mai Thao

Buổi trưa hè năm 91. Cái nắng như chảy ào xuống công trường thuỷ điện lầm bụi đỏ rầm rập nhức nhoá tiếng xe Ben La chở đá và hầm hập. Những căn nhà tập thể lụp xụp lợp mái brô xi măng, trong cái nắng ngột ngạt ấy, tôi đã gặp nhà thơ Nguyễn Tấn Việt người mà không chỉ riêng tôi mà tất cả các bạn thơ của Hoà Bình đều yêu quí và cảm phục.

 

Tôi đang gò lưng dội nước trong căn nhà tập thể tồi tàn và ngột ngạt vô cùng, cái nóng như nung, ngẩng lên trước lời chào của một vị khách mà diện mạo cũng cẩu thả như chiếc xe đạp cà tàng anh đang dắt. Chiếc mũ cũ sụp xuống, khuôn mặt đỏ lựng đầm đìa mồ hôi

-         Xin lỗi! Cho tôi hỏi nhà cô giáo Lê Mai Thao?

 

Tôi cứ ngỡ là một bác phụ huynh nào đó và mời vào nhà. Chắc là bố học sinh cá biệt đây. Trông phụ huynh cẩu thả thế này chắc con hư là phải. Mình phải xem thế nào chứ cứ bỏ mặc con cái là không được. Tôi bắt đầu. Xin lỗi! Bác là phụ huynh cháu nào ạ.?

-         Mình là nhà thơ Nguyễn Tấn Việt.

 

Rồi anh bắt đầu kể về việc thấy bản thảo thơ của tôi bên ban biên tập báo Hoà Bình. Anh đọc và thấy thích bèn nằng nặc xin về in bên tạp chí văn hoá văn nghệ. Tôi nhớ đó là bài thơ mà người anh trai của tôi đến chơi thấy tôi viết để trên bàn đã lấy và gửi lúc nào tôi không biết.

Anh ngồi và đọc bài thơ của tôi một cách rất say sưa, tâm đắc đó là bài Nếu trái đất chẳng còn hoàng hôn xuống. Rồi ngay hôm đó,anh một mình đạp xe giữa cái nắng như đổ lửa của công trường,  hỏi thăm bằng được đến khu tập thể nhà tôi như tìm đến một người bạn thơ chân thành. Anh muốn đọc nhiều thơ của tôi.Tìm được người làm thơ quí lắm! Anh bộc bạch. Tôi thấy xúc động trước sự tận tâm của anh.

 Hai lãnh tụ ở giữa còn hai chú khỉ hai bên.JPG, 2.6 MB

Ngày đó tôi biết không nhiều về các nhà thơ trong tỉnh mà cứ ngân nga mấy câu thơ mà sau này mới biết là của anh

Có phải chiều qua em ra suối tắm?

Mà sáng nay bờ đá nở đầy hoa

Có phải cánh rừng em đã đi qua

Mà ánh trăng hạ tuần không lặn được.

Lúc buồn lại thích an ủi bằng hình ảnh thơ của anh

Ta một mình nắng đỏ

Mang nỗi buồn hoang phơi.

Cũng từ những ngày đó ở Hòà Bình hình thành một nhóm bạn thơ. Trong căn phòng cấp 4 ọp ẹp của Sở văn hoá là nơi ban biên tập Tạp chí Văn Hoá Văn nghệ Hoà Bình trú ngụ, đội ngũ thơ Hoà Bình đã có những cuộc gặp gỡ tưng bừng thật bổ ích mà người khởi xướng thường là anh. Cứ nghe cái kiểu dẫn dắt mỗi khi gíơi thiệu đã thấy mọi người muốn nhẩy lên diễn đàn mà đọc thơ mà luận đàm sôi nổi. Anh là linh hồn  của những cuộc gặp ấy.  Nhà thơ Nguyễn Tấn Việt là người có công lớn trong việc tìm, giới thiệu và tạo dựng một đội ngũ thơ Hoà Bình. Anh lấy việc làm được một bài thơ mới như được thưởng huân chương vậy. Anh khơi gợi và thúc đẩy niềm đam mê sáng tác. Tôi yêu thơ và giữ niềm đam mê ấy cho đến hôm nay cũng nhờ ngọn lửa của anh truyền. Tác giả Đặng Ngọc Thành làm được một chùm thơ lục bát. Vậy là một can bia hơi. Nhà thơ Lò Cao Nhum, Bùi Tuyết Mai, Lê Va, trở thành người viết say sưa và chuyên nghiệp như ngày hôm nay tôi cho rằng bắt đầu từ những nhận xét và động viên rất nghiêm khắc và tận tình của Nguyễn Tấn Việt.

 Ta một hàng cồng chiêng.JPG, 2.8 MB

Còn nhớ một buổi chiều, tôi đi bất chợt gặp anh đang lững thững một mình bên hè phố. Gặp tôi ,anh reo lên. Tôi cứ cảm tưởng như gặp bạn anh quí như vàng. Hai anh em ngồi bên một quán nước mía bên đường, anh đọc những bài thơ mới viết, nói say sưa vê phương pháp sáng tác về các tầng nghĩa, những giải mã trong thơ. Hai cốc nước mía đã cạn, bụi đường đỏ lầm mà câu chuyện của anh say sưa bất tận dường như không bao giờ dừng lại. Nguyễn Tấn Việt là thế. Mỗi khi nói đến thơ anh đầy xúc động và nhiều lúc không kìm nén được cảm xúc anh nói mà không nhìn vào người đối thoại như lên đồng. Thơ với anh như là sự sống là hơi thở vậy.

 

Lại nói đến việc đọc thơ. Tôi đã từng nghe nhiều người đọc thơ. Mỗi người một vẻ, người tha thiết du dương, người hừng hực như lửa nhưng với Nguyễn Tấn Việt, anh đọc thơ như dông bão. Cảm giác của sự thăng hoa đầy xúc động. Năm 2000 anh nhận được giải nhất của báo văn nghệ Hội nhà văn Việt Nam cho chùm thơ Làng tôi năm 2000. Bài thơ là nỗi niềm của nhà thơ khi chứng kiến sự đổi thay của làng quê và cả nỗi xót xa trước những mất mát ấy. Tỉnh uỷ Hoà Bình tổ chức cuộc gặp gỡ và trao thưởng long trọng. Anh lên đọc thơ lúc hào hứng, lúc trầm thống thiết tha, cả cơ thể rung theo nhịp, từng ánh mắt, cái vung tay, thân hình thấp bé của anh, sự vận động của huyết quản ....tất cả là dành cho cảm xúc chân thực, cho thơ.

Thình lình đêm trăng mất điện

Vóng lên tiếng kêu thương nhớ ngọn đèn dầu

Người xa xứ hỏi con đường cũ

Làng tôi đang ở đâu?

Làng tôi đang ở đâu

Đêm trung thu cũng không thấy bóng đa

Mái đình trùng tu đã thay mầu rêu cũ

Mẹ đi chợ mớ tép đựng trong rổ nhựa

Bà lên chùa phẩm oản gói ni lông

Con ếch con cua lên hàng đặc sản

Con cà cuống cay nơi khách sạn thị thành

Làng tôi đang về đâu...

Bờ ao đổi hình, tre làng đổi bóng

Nỗi nhớ xa quê cũng thay đổi dáng hình

Cả hội trường tỉnh uỷ lặng đi khi bài thơ kết thúc. Tôi thấy mình trào nước mắt tự bao giờ... Phải là người yêu thơ đến nồng nhiệt và có tâm mới viết được những vần thơ hay và xúc động đên thế. Còn nhớ khi dự trại sáng tác tại thành phố Vũng Tầu , ngẫu hứng tại một quán ven biển, nhà thơ Nguyễn tấn Việt đứng dậy đọc thơ. Cả người anh rung lên bần bật. Từng hồi một, anh không nhìn ai hết, từng câu, từng chữ miên man...miên man. Anh vung tay, ngửa mặt lên trời, người lại bần bật run. Trời đất ạ! Tôi sợ quá! Cả một bài như trường ca anh đọc đầy hưng phấn. Có cảm giác như tiếng sóng đang cuộn trào lên, cuộn lên, từng đợt, từng đợt cuốn chúng tôi vào nhịp thơ anh hối hả. Không biết có phải sức hấp dẫn của bài thơ hay bởi chính ngọn lửa của anh truyền tới mà tất cả các bạn thơ, du khách trong quán bên bờ biển đều lặng đi nghe. Lúc đó chiếc quán nhỏ như một thánh đường thiêng liêng của thơ. Mực nướng, bia tươi, vây cá...các món nhậu vốn là khoái khẩu của dân phố biển chợt trở lên vô duyên trước âm điệu diệu kỳ ấy!.

 

Anh không có cái tài vùng vẫy giữa thương trường, về chuyện tiền bạc, anh ngơ ngác lắm nên nói chung cuộc sống nghèo. Hình như đứng trước tâm hồn rất đa cảm của cha mình, các con anh đều tự lực vận động, đứa lớn cõng đứa bé và kết cục là đều thành công cả. Các con anh đều học đại học, có vị trí xứng đáng và thành danh. Con gái đầu hiện là giám đốc bảo tàng Hoà Bình. Nguyễn Quyến là cậu con trai nối nghiệp cha gắn bó với thi ca cũng trở thành một cây bút được các bạn độc giả trẻ yêu mến. Nghèo nhưng bù lại anh luôn giàu có về cảm xúc. Anh là nhà thơ gặt hái được nhiều giải thưởng nhất trong các nhà thơ Hoà Bình. Giải nhất cuộc thi thơ báo văn nghệ Hội nhà văn Việt Nam, giải A tập thơ Hạt gạo đồng trời của Liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam...Giải ba cuộc thi thơ của Tạp chí văn nghệ quân đội và nhiều giải thưởng khác.

DSC05436.JPG, 2.6 MB

Hiếm thấy ai yêu thơ đến thế! Anh nói với tôi. Cứ mỗi sáng trở dậy việc đầu tiên là ngồi vào bàn làm thơ. Mình không làm thơ thì không sống được. Anh cần có thơ như thể người bạn trăm năm thuỷ chung không thay đổi, như khí trời, như hơi thở, như quê hương. Đó là nhịp sống của anh khi trở về nghỉ trước tuổi vì căn bệnh Pắckisơn. Dù sức khoè không còn được như xưa nữa thế nhưng bạn bè văn nghệ vẫn vui khôn xiết khi mỗi buổi chiều lại nghe cái giọng quen quen run run của anh qua điện thoại. Mình vừa làm mấy bài thơ. Đọc cậu nghe thử nhé! Rồi ầm ào bình luận, rồi vui, rồi lại bắt đầu cho mùa cảm xúc mới...

 

Tôi cùng bạn bè thơ thỉnh thoảng về quê thăm anh. Tự nhiên cũng thấy yêu mảnh đất ấy, Xã Lam Điền, Chương Mỹ, Hà Tây xưa. Con đường làng dài và hẹp qua những vườn chanh trổ hoa thơm mát, hai hàng nhãn cổ thụ, thân lớn xù xì, cành lá đan vào nhau như cổ tích, nét quê thân thuộc vẫn còn đây. Hình như đây là mảnh đất địa linh nhân kiệt, đất thơ, khi cha anh, cụ ông ngoài 80 tuổi mắt vẫn sáng ngời dáng đi nhanh nhẹn và đọc thơ cũng như lên đồng vậy.

 

Bước đi của anh run rẩy, đôi bàn tay yếu rồi nhưng tiềm lực, nàng  thơ trong Nguyễn Tấn Việt không hề xanh xao mà vẫn trẻ trung, vẫn dồi dào lắm! Được biết anh lại vừa dinh giải nhất cuộc thi thơ của Bộ văn hoá. Nào anh có nghỉ bao giờ. Tôi luôn mong anh khoẻ lại, tiếp tục cấy thơ trên cánh đồng trời, để mùa tiếp mùa  lại nghe anh cất giọng sang sảng đọc thơ như hôm nào, thuỷ chung và giữ mãi sự sáng tạo, niềm đam mê mãnh liệt với thi ca như ngày hôm nay.

NĂM 2008- LÊ MAI THAO

 

 


Đến với bài văn hay - VƯỜN RAU CỦA BÀ

Bài văn của con bé này làm mình xúc động vô cùng. Lối viết giản dị mà sâu lắng chân thành. Có lẽ giữa rất nhiều học trò thờ ơ vô cảm với những người thân bởi các thú vui ồn ào thì bài văn này là một nốt lặng. Và mình yêu sự lặng lẽ ấy .


Tuổi thơ tôi vào mỗi sáng thức dậy, tôi đều mở toang cánh cửa gỗ cạnh giường vì tôi muốn đón nắng mới, muốn hít thở bầu không khí trong lành và muốn nhìn thấy vườn rau xanh của bà.

          Khu vườn đó vào mỗi sáng thức dậy, tôi đều nhìn thấy nó.Tôi tưởng tượng ra cái dáng lom khom quen thuộc của bà ngoại vào mỗi sáng tinh mơ, vào mỗi trưa nắng gắt hay vào mỗi chiều bảng lảng mà tôi đi học về. Tôi nhớ nó, khu vườn với những hàng rau cải xanh rờn, với những luống rau ngải cứu đắng ngắt ấy lưu giữ giùm tôi hình ảnh của Ngoại.

Vào những tháng năm ấu thơ, tôi còn nhớ như in những lúc tôi cùng anh cùng chị khệ nệ khiêng cái thùng đầy nước ra tưới luống rau cải Ngoại mới trồng. Những mầm cải xanh mơn mởn nhú lên khỏi mặt đất, những luống rau ngải cứu tốt tươi nhưng đầy lũ châu chấu đều do Ngoại tôi trồng. Nhưng lúc nào Ngoại cũng nói , nhờ mấy đứa cháu của ngoại mà rau mới tốt như thế. Những lúc như vậy chúng tôi chỉ biết sà vào lòng Ngoại mà nũng nịu để Ngoại ôm chúng tôi với đôi tay đầy bùn đất.

Tôi nhớ những lúc cùng Ngoại, cùng anh và cùng chị đi đào giun trong vườn vào những ngày mưa cho gà ăn. Nhớ những lúc cùng Ngoại tưới rau, bắt châu chấu trong luống rau ngải cứu, nhớ những sáng tinh mơ, tôi lẽo đẽo sau Ngoại đi trồng rau, hái những trái bầu, trái mướp trên giàn lá xanh mượt. Tôi nhớ tiếng kêu cục tác gọi đàn gà của Ngoại, nhớ tiếng dép loẹt quẹt, nhớ tiếng ho rát họng của Ngoại trong khu vườn. Khi nhìn thấy vườn rau xanh, khi nghe tiếng gió trêu đùa cây lá trong vườn, tôi như nghe thấy bên tai mình, như vọng về những tiếng cười đùa của tôi bên Ngoại. Tôi như nhìn thấy cái dáng quen thuộc và thân thương của Ngoại.

          Những điều ấy, tất cả những điều ấy, tôi đều không biết được rằng chúng quan trọng với tôi nhường nào. Hai năm nay, kể từ khi Ngoại mất, tôi đều dáo dác tìm kiếm bóng hình của Ngoại trong khu vườn rau tuổi thơ. Dù tôi biết, tất cả chỉ là vô nghĩa nhưng mỗi ngày tôi đều ngó ra vườn rau xanh thân thương hi vọng được nhìn thấy hình bóng của Ngoại, dù chỉ một chút thôi. Ngày ngày tôi đều ra vườn, hi vọng tìm được hơi ấm của ngoại đang còn sót lại nhưng với tôi, tất cả đều quá xa vời.

          Giờ đây, vườn rau xanh mà tôi nhờ cất giữ bao kỷ niệm ấy đã bị thay thế bằng cái nhà để xe vô nghĩa của bác và bố. Mỗi khi bước vào nhà xe hoang lạnh ấy, tôi đều tự hỏi và khóc: “ Ngoại, bao giờ Ngoại và vườn rau thân thương trở về?”

(Lã Thị Bích Hạnh Lớp 7a5 trường THCS Hữu Nghị Thành Phố Hòa Bình)

 http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/thaolp/2009/trongrau_050109l.jpg


MÙA ĐÔNG MÀU KÝ ỨC (Tản văn của Lê Mai Thao)

Mùa đông sắp về. Dường như sự co lại của không gian khiến con người hay hoài niệm. Mùa đông có thể khiến ai đó ngủ vùi trong quên lãng. Nhưng cứ khi nhìn những hàng cây xà cừ trên đường đi làm về trút hết lá chỉ còn lại những cành nâu khô khỏng tôi lại chợt thấy thương thương mùa đông. Khi nhìn lên những con dốc mù sương trong buổi sớm qua sông, tôi lại bỗng dưng nhớ. Nhớ da diết những gì đã qua. Bởi ký ức vốn là một phần máu thịt của đời sống.

Tôi nhớ những buổi sớm mùa đông. Ngôi nhà chìm trong giá lạnh.Vườn chuối se sắt, lá tả tơi. Nhớ dáng mẹ gầy tất tả trở dậy, lúi cúi đi làm khi màn đêm vẫn đen kịt và cái lạnh ngọt sắc của phố núi như ngấm vào chiếc áo bà ba nâu và gương mặt hiền từ của mẹ. Tôi và đứa em gái cố co mình lại bé nhỏ trong chiếc chăn sui màu nâu cha giữ lại từ ngày Tây Tiến. Chiếc chăn mỏng và bé, đắp chiều nào cũng thiếu. Ngó bóng mẹ gầy khẽ mở cửa đi vào màn đêm, tôi chỉ muốn khóc. Đến tận bây giờ vẫn nhớ dáng cao gầy của mẹ và giọng nói: Thôi nào! Ngủ đi con…khi mẹ biết tôi dõi theo bóng mẹ.

Tôi nhớ như in những buổi sáng mùa đông trở dậy. Bao giờ cũng bắt đầu với công việc nhóm bếp. Củi thì ướt, đôi tay tôi bé nhỏ cố gắng nhen nhóm chiếc đóm bằng cật nứa phơi suốt buổi chiều. Ánh lửa đỏ lẫn sương, hắt lên bức tường đất nhạt nhòa ảo mờ chờn vờn. Chỉ khi nào thấy siêu nước bắt đầu sôi bùng bục là thấy phấn chấn. Bởi vì tôi biết mình đem lại niềm vui bé nhỏ cho cha. Cha ngồi bên bàn nước, chờ đợi. Ánh đèn dầu đủ hắt lên tường nhà bóng cha lặng lẽ. Nước sôi rồi hả con? Cha đón tôi bằng nụ cười và ánh nhìn đầy hàm ơn.

Cha cẩn thận pha trà, đợi trà ngấm đều thì từ từ rót ra chén. Khi chiếc chén sứ màu xanh ánh lên màu nước thì tôi bắt đầu cảm nhận vị chè thơm ngan ngát. Chè pha nước mưa trong và ngọt. Cha thích thú lắm! Ông cẩn thận rót cho tôi một chén. Đó là sự ban thưởng cho công lao của con gái đấy. Và từ đó, tôi biết thế nào là thưởng thúc chè khi bình minh chưa lên. Cha -  một tay nâng chén chè thận trọng tận hưởng hương vị, tay kia đeo cặp kính cận dầy cộp lên mắt, với tờ báo quân đội và nói: Chè mang lại cho cha sự tĩnh tâm cần thiết nhất. Cha thích thói quen này. Tôi tin cha nói đúng.

http://pictures.vinatro.com/tinh-yeu-gioi-tinh/2011/02/18/8-khong-khi-uong-tra-2-VinaTro.com-1.jpg

Tôi nhớ mùa đông những buổi lên nương kiếm củi.Mẹ dậy sớm lắm hì hụi gói cho hai chị em bọc lá chuối xôi ngô. Lá chuối nướng trên bếp than thơm thơm. Không dám ăn ngay dù đói. Phải lội qua ba dòng suối, hai thác nước nữa, đến tận thác ba, cái thác mệt đến đứt hơi mới dám ngồi nghỉ tự thưởng cho cố gắng ấy. Khi bên suối là dòng thác đổ ầm ào, khói tỏa mù mịt trắng xóa, phía bên trên cheo leo vách đá, hai chị em giở gói xôi ngô mẹ chuẩn bị hít hà hương thơm ngầy ngậy, tận hưởng từng chút, từng chút một. Chao ôi là ngon. Tỉnh cả người. Vừa thấy phục mình quá! Ôi là sự vĩ đại.

Hình như trong những hạt xôi ngô ấy là hương của lá chuối nướng, vị ngọt và ngậy, bùi của mỡ, đỗ xanh, gạo nếp và cả vị của lá cây rừng, của thác nước ầm ào giá lạnh, của giọt mồ hôi và tình yêu thương của mẹ. Tôi hồi đó ao ước, rồi hứa với em gái : Cứ ăn đi! Sau này đi làm có tiền rồi chị sẽ mua toàn xôi ngô cho em…Bây giờ mỗi lần nhớ lại, cô em gái nói: Đó là món ăn ngon nhất của em đấy.Và tôi tin.

http://eva.vn/upload/news/2010-07-05/1278332582-thac-nuoc-8.jpg

 

Tôi nhớ ơi là nhớ những đêm mùa đông thơm nồng mùi mía nướng. Quê tôi mía bắt đầu vị ngọt khi gió heo may về. Bếp lửa đêm khi anh trai từ đơn vị trở về. Anh kể tôi nghe cuộc sống và ước mơ của anh. Anh chơi đàn ghi ta giai điệu mà bây giờ mỗi khi nghe lại ca sĩ Tuấn Ngọc hát vẫn xúc động. Đồng xanh là chốn đây thiên đường cỏ cây..là nơi bầy thú hoang đang nô đùa trong nắng say… Đây những bờ suối vắng phơi mình bên lùm cây. Đây những dòng nước mát vẫn trôi êm về thung lũng…Giọng anh ấm áp, mênh mang, ánh mắt anh trai hiền lành và xa xăm..Tự nhiên tôi muốn ước mơ. Tôi muốn bay và thấy mọi điều thật đẹp..Đồng xanh ơi! Mùa đông của tôi! Bếp lửa nướng những tấm mía tím thơm mùi mật ngọt, nướng sắn lùi bở tơi và vỏ thơm thơm ngầy ngậy.Thứ sắn trồng trên đất đen bao giờ cũng là thứ hấp dẫn khi được nướng trên than hồng, gỗ bồ đề cháy đượm trong đêm đông .

Mùa đông đang về. Tôi đã cẩn thận mua tận Bát tràng bộ ấm chén của nghệ nhân thật đẹp. Chè Thái Nguyên lúc nào cũng sẵn. Nhưng cha giờ đã xa lắm. Ông ở đâu đó giữa không gian thăm thẳm. Tiếng ghi ta, hình ảnh thân thương và giai điệu đồng xanh của anh trai cũng đã lẫn vào mây trắng. Không còn...không còn đâu nữa. Mùa đông vẫn về và nỗi nhớ dâng lên, dâng lên khiến tôi ngột ngạt. Tự nhiên bỗng ước lại bé nhỏ ngày xưa, lặng lẽ trở dậy đun ấm nước mưa cho cha phà trà nóng mỗi sớm mai lên. Ước ngồi bên anh trai lắng nghe giai điệu ghi ta, giọng hát trầm ấm và gương mặt hiền từ của anh. Lắng nghe kỷ niệm về và thấy mùa đông mang màu trầm nâu ký ức. 

http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTxgO12M-_EFFoF8RnEz0PvJhs_mcb3Lsp0zcBrVRr7sune-cZm


NGƯỜI TÌNH BÉ BỎNG(THƠ CHU HOẠCH)

Cảm xúc đang bị vôi hóa nên chả viết được chi. Vậy nên thích bài thơ nào thì bầy ra chia sẻ với bà con vậy. Đây lại là một bài mình rất thích của Chu Hoạch. Chúc linh hồn nhà thơ bình an thanh thản GIỮA MÂY TRẮNG VÀ TRĂNG TRONG.

Nép vào cuối thu
Cho những bước heo may, sương mù xa khuất
Vầng trăng trong vắt
Mới dịu dàng lộ mặt
Chào đêm

Rồi ngoan ngoãn lặng im
Trăng để cho đêm ve vuốt
Cái hình hài tròn đầy trắng muốt
Vừa tắm gội từ cuồn cuộn dòng mây...

Cho tới ban mai
Thì chẳng còn ai thấy bóng
Vầng trăng trắng mọng
Người tình bé bỏng của đêm.
..

http://3.bp.blogspot.com/_SSbnSxA-xyw/S6gfoQS_ikI/AAAAAAAAALA/gXLBvX1AqCs/s400/qycht076b.jpg


HOAN HÔ SƠ ĐỒ TƯ DUY

Mình thực sự rất thích phương pháp dậy học bằng sơ đồ tư duy. Mình đã tự mầy mò và thể hiện bằng một vài tiết trên lớp. Có thể thấy rằng nếu dậy tiếng Việt thì học sinh nắm bài rất nhanh, nhớ rất sâu và bản thân học trò có thể tự tạo sơ đồ tư duy các tiết học sau đó. Còn với các tác phẩm văn học thì khó hơn bởi có rất nhiều nhánh nhỏ.Điều quan trong chính là sự thay đổi.

 

Mình cũng dậy mấy đứa cháu cách học bằng tự vẽ sơ đồ tư duy. Bọn cháu chắt khoái lắm vì hiệu quả. Cũng thấy mình ngu thật vì ngày xưa ôn thi đại học cứ bò ra mà đọc, mê mệt, ù cả đầu mà mãi vẫn không vào. Giá mà ngày đó có ai bầy cho mình cách vẽ sơ đồ tư duy như bây giờ nhỉ?

 

Tuy nhiên là mấy hôm nay vận dụng, mình thấy thích và học trò cũng thích . Tất cả là sự mày mò thôi bởi vì Phòng Giáo Dục chưa triển khai tới các trường. Mình đọc trên mạng thấy hay quá nên tự mình thể nghiệm. Rất muốn được dự giờ của ai đó để xem thế nào?

 

Hoan hô sơ đồ tư duy.

Mình thấy nản cách dậy đúng tuần tự. Từng mục một và cứ phải thế này thế kia. Mình thích sự phá cách. Miễn là đến cái đích cuối cùng. Mình khoái và học sinh cũng vậy. Thế là đủ.


THƠ ĐẸP VÀ GIẢN DỊ

Mình đã giữ rất lâu tờ báo có chùm thơ của Phạm Đình Ân đến nỗi nó ngả màu ố vàng. Hình như in từ năm 1993. Không hiểu sao từng ấy con chữ mà khiến mình cứ muốn đọc đi đọc lại mãi. Hình như cũng có lúc mình giật mình như thế.

Tận cùng cái đẹp chính là sự giản dị, chân thực. Bởi vậy mình thấy đây là những bài thơ đẹp mình yêu thích.

Xin chia sẻ với bạn yêu thơ.

 

 

Sợi tóc

 

Em tặng tôi sợi tóc

Rồi năm tháng vèo qua em không nhớ nữa.

 

Năm mươi năm sau

Tìm về chốn cũ

Tôi gặp một bà già tóc bạc

Bà chẳng biết tôi

Tôi tặng bà sợi tóc

 

Bà khóc

 

Sợi tóc vẫn còn đen.

 

 http://files.myopera.com/diemxuacafe/blog/1c2580b21c29db24c5b96342d51ee342-13.jpg

 

 

Những cái giật mình

 

Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người

Tôi giật mình sững lại

Đột nhiên hiện về gương mặt thân quen ấy

Rồi lướt nhanh, thoắt lạ giữa dòng đời

 

Em rõ ràng không có ở đây

Ai đó giống , mà lại không thể giống

Nhưng tôi vẫn muốn mãi mãi được giật mình xúc động

Được thấy em nhiều ở chốn không em.

 

Tôi cất đi những cái giật mình

Của một thời tôi yêu em kỳ lạ

Để đến sau này, lỡ tôi chẳng còn gì để cho em nữa cả

Tôi sẽ tặng em những cái giật mình.

 

 

 http://img.henantrua.vn/blogimages/2010/11/13/6861289662842.gif

 


CÓ NÊN HỌC TRƯỚC RỒI MỚI KHAI GIẢNG?

Con gái mình học đại học. Trước hôm con gái xuống trường, mình hỏi? Trường con có khai giảng không? Chỉ dành cho sinh viên năm nhất thôi mẹ ạ. Vì hội trường chật mà mẹ. Thế cái ngày con khai giảng ở trường đại học có cảm xúc không? Cũng có một chút ạ. Vì cái gì cũng mới, vừa nhập học xong thì khai giảng nên mọi người cũng còn đang lạ lẫm mà.Ừ! Cũng may là con còn có chút cảm xúc của ngày khai giảng .

Mình lại có đứa cháu năm nay vào lơp 6. Con bé nhanh nhẹn và khá nhậy cảm. Trước hôm khai giảng mình giả vờ phỏng vấn: Cún à, mai khai giảng rồi, có hồi hộp bâng khuâng gì không cháu? Nó đáp tỉnh queo. Không ạ. Chúng cháu học lâu rồi mà..

Vậy là đúng rồi. Cái việc thay đổi theo kiểu giảm tải rồi học thêm hai tuần trước khai giảng đã tiêu diệt cảm xúc của học trò.Vậy phải làm sao bây giờ đây.? Mình thực sự không thích kiểu học này. Thứ nhất là học thêm hai tuần trong tâm trạng vừa học vừa chờ, vừa tập tành phục vụ cho công cuộc khai giảng. Sự rời rạc ban đầu là không tránh khỏi. Hai là với sự học ấy vậy thì có nên gọi là ngày khai giảng nữa không nhỉ?

Thứ ba là dù học sinh cũng cờ hoa vẫy chào , vỗ tay rào rào đón chào đại biểu đấy, nhưng theo khẩu lệnh đã luyện tập. Hình như tiếng trống khai trường bây giờ nghe nhạt hơn ngày xưa. Các bậc phụ huynh sẽ mất đi tâm trạng hân hoan đưa con đi và hồi hộp chờ đợi trong ngày khai trường đầu tiên. Các cô giáo dậy văn sẽ nhận được những bài viết về ngày khai trường mà cảm xúc của học trò sẽ là cảm xúc bánh rán.

Điều nữa là học trước hai tuần cũng không làm cho chương trình học nhẹ nhàng hơn….

 Có nên nhất thiết theo một kịch bản tất cả các trường cho ngày khai giảng không nhỉ? Bởi vì trước khai giảng bao giờ sở cũng bắt đầu bằng một buổi tập huấn phải thế này ..thế kia. Bởi mình thấy nó lặp đi lặp lại, thiếu sự sáng tạo. Tại sao không làm nhanh gọn và giản dị hơn nhỉ. Thà giản dị mà cảm xúc còn hơn là rực rỡ sắc màu mà tập đi tập lại trước cả nửa tháng trong cái nắng hè oi ả. Nhọc và nhàm quá!

Và cuối cùng vẫn là câu mình tự hỏi: Đối với học sinh phổ thông có nên học trước rồi mới khai giảng không? Tại sao không biến quĩ thời gian đó bằng các hoạt động ngoại khóa rồi sau đó bước vào khai giảng nhỉ?

Bởi vì học như vậy rồi thì có nên gọi là ngày KHAI GIẢNG nữa không?

 http://www.moet.gov.vn/resources/eduportal/uploads/2011/tt3658_1.jpg

http://d3.violet.vn/uploads/previews/blog/500/trong_khaigiang09_500.jpg

(Ảnh lấy trên mạng.)

 

 


Nhớ về bài tập đọc ngày xưa

Nhớ về bài tập đọc - Ngày khai trường.

 

Con chích chòe đậu xuống cành bưởi, cạnh của sổ. Nó hót một hồi dài như muốn đánh thức Tâm dậy

Nhưng chích chòe nhầm rồi. Hôm nay là ngày khai trường. Tâm dậy sớm hơn cả chích chòe. Tâm mặc quần áo mới. Tay xách chiếc cặp mới. Mẹ đưa Tâm đến trường. Cô giáo tươi cười đón em vào lớp.

 

…………..

Buồn cười thật chỉ có mấy câu ấy thôi mà mấy chục năm trôi qua vẫn nhớ thế. Nhớ cả giây phút đứng ở trường với hai cánh cổng bằng tre. Sân trường ngai ngái mùi cỏ và đất ẩm. Nhớ cái túi xách hai quai dài quyệt cả xuống đất.Nhớ món sắn đồ gói lá chuối của mấy bà cụ việt Kiều ở Thái. Nóng , thơm, ngon ơi là ngon.! Nhớ món bánh sắn nhân chuối tuyệt vời của bà Long cổng trường .Mình và cái Lan ăn trong ngày khai giảng. Chỉ có một hào . Nó cắn một miếng rồi đưa mình cắn một miếng. Chả sao cả. Vẫn ngon.Nhớ ước mơ của nó. Sau này nếu đi làm, có tiền, tao mua toàn bánh sắn…

Vậy mà đã mấy chục năm rồi…đã xa..đã quá xa..và bây giờ chuẩn bị khai giảng cho học trò..Vẫn như mọi năm thôi.Không biết rồi bọn trẻ bây chừ có cảm xúc gì để lại giổng như học trò nghèo ngày xưa?

http://seablogs.zenfs.com/u/tRgvaaaGHx5bni0e8OYwmw0ZlLpw/photo/ap_20090826102512260.jpg

Con đường đến trường(ảnh lấy trên mạng)


ĐIỂM TỰA

Cứ gồng mình lên trong bão gió

Tìm đâu ra điểm tựa lúc này

Tiếng quạt quay

Tiếng tích tắc của đồng hồ nhàm chán

Gọng kính gẫy , rơi

Ánh nhìn màu loạn thị

Cảm xúc loạn thị

Ta tìm đâu điểm tựa lúc này

 

Tiếng chó đêm

Cắn vào nỗi chán chường

Những vết răng cảm xúc màu đen

 

Lơ chơ

Gẫy gục

Đêm bánh đa tẩm mầu thuốc độc

Điểm tựa ở đâu?

Ở nơi đâu?

http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/05/29/tn_hoadai29598.jpg

 


Vẩn vơ

Mùa thu lại về

Buổi trưa không có nắng

có điều gì se sắt trong từng khoảng lặng.

Có phải tại mùa thu.?

 

Ta gánh gồng cả tầng tầng ký ức

Mùa thu ngủ quên trên giá sách thời gian

Vẫn vậy thôi

Mà sao không nguôi nhớ

Ký ức những mảnh vỡ

Mềm và sắc lạnh

Găm vào chiều nay.

 

Mùa thu lại về

Không còn lọ hồng đầu sếu trên bàn nữa

Chiếc bình gốm Bát Tràng đã vỡ

Cất đi nhé mùa thu ơi

Dang dở…

Mùa thu ơi

Đừng vỡ

Đừng vỡ

Đừng rơi…

 

Ở lại trong bức tranh của danh họa này

ở lại trong màu vàng của chiếc bình gốm ấy

Dù chỉ một chút thôi

Mảnh vụn ngày xưa…

 

Nhưng mà mình thật ngơ ngẩn

Mùa thu choàng lên phố

Và dòng sông không còn vần vũ

Yên lặng thôi…

 http://images.yume.vn/blog/200905/02/11301981241260928.jpg

 

 

 

 

 

 

 


Cơn mưa mùa hạ

Cơn mưa mùa hạ

Nguyễn Anh Đức 12 tuổi

 

Cảm ơn tạo hoá

Ban tặng cơn mưa

Trời nay nóng quá

Như là giữa trưa

 

Cảnh nay tĩnh lặng

Bỗng có tiếng chi?

Trên vòm lá vắng

Hạt mưa li ti

 

Hoà vang ríu rít

Cùng với tiếng ve

Tiếng xe kút kít

Ngập trên vỉa hè

 

Mưa rào ập xuống

Ù ù vui ghê

Cả luống rau muống

Uống nước hả hê

 

Gà con chạy loạn

Tìm chỗ trú mưa

Bao ngày hạn hán

Gà đã sướng chưa?

 

Cỏ thêm xanh mượt

Chim lại hót ca

Mưa làm thẫm ướt

Gianh trên mái nhà

 

Mưa làm tươi mới

Cuộc sống nơi đây

Lòng em thoải mái

Sức sống căng đầy.

 

http://4.bp.blogspot.com/_6Hf5G43Pb7g/S_duKoIwRrI/AAAAAAAAAKc/5uh12hPIAyM/s1600/rain.jpg

 

 


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14  Sau»