Chị Hai

By Lê Mai Thao

 

Nếu có ai hỏi kiểu như trong chiếu Chèo. Thao ơi! Nhà mấy có mấy chị em? Nhà tao có 4 chị em gái..Thế có ai như mày không? Có mình tao là xấu gái nhất nhà đấy..!

Đúng là như vậy. Nhà mình có  4 chị em gái 4 anh em trai. Chị cả trắng trẻo chị Hai cao ráo tóc vàng nom tây tây. Còn cô em gái thì đến mình còn thích ngắm nó. Đấy là cái ngày xưa ấy. Chỉ có mình là toàn bị chê ..vừa máy nước lại vừa xấu gái..Mắt thì lại còn Lò Văn Tít nữa chứ…Lắm khi buồn muốn buộc chỉ cổ tay dí mũi vào chậu nước mà chết đi cho rồi..

Người hay chê mình nhiều nhất là chị Hai. Mình ghét chị ấy lắm. Ngày xưa mỗi lần có chuyện người đánh đòn mình là chị ấy. Chị Hai cứ cầm thanh nứa cót vụt túi bụi. Mình là đứa lỳ không thèm khóc thế là chị ấy càng vụt tơi tả.Vụt xong ngồi thở. Lúc đó mình mới chạy ra sau nhà khóc. Bố mẹ đi làm suốt ngày mọi sự cai quản các em dưới bàn tay chị ấy. Con em gái khôn hơn cứ cầm roi lên là nó khóc rồi lạy rối rít..Em lạy chị ạ em không như thế nữa..Thế là được tha bổng. Bây giờ nghĩ lại công tác tâm lý chiến của mình kém nên bị đòn..Tức nhất là vừa oằn mình vì trận đòn dã man ngồi vào mâm cơm nước mắt rơi lã chã mà vẫn phải mời chị ấy.Con mời bố ăn cơm con mời mẹ ăn cơm em mời chị ăn cơm...không dám láo. Cái lệ nhà mình nó thế..

Bây giờ mỗi khi mình kể lại mối THÙ xưa chị ấy lại cao giọng..Chị mày không thế bây giờ mày được thế này à..?Chị Hai có dáng vẻ cao ráo nhất nhà. Ngày xưa đi học chị ấy nổi tiếng xinh đẹp và đanh đá. Những năm 70 chị Hai đã mặc chiếc quần xa tanh ống loe to đùng thêu hoa tím ở gấu. Có lần đánh nhau với đối thủ chị ấy tức quá cầm guốc nhựa đen cao gót bổ một nhát. Chị kia chảy máu đầu về mách bố mình. Mình hoảng quá khi thấy bố liệng veo một cái bộ ấm chén ra vườn và gọi chị vào nằm úp trên gường...Từng tiếng hỏi tội rồi tiếng roi vút xuống.

Rồi chị đi học sư phạm. Ngày xưa chị ôn thi đại học về khoe. Chị ở trọ gần nhà diễn viên Lan Hương đóng phim Em bé Hà Nội nhớ. Mình phục lăn như bi vì cái vụ quan trọng ấy. Chị ấy cho mình đọc mấy lá thư của anh bạn từ Cu Ba gửi về. Có vẻ như chị ấy nghĩ mình hiểu tình cảm của chị ấy dù mình chả biết gì nhóc con chỉ thích vì văn anh này viết rất hay. Nhiều câu hay quá mình chép vào sổ tay đến giờ.

Ở nhà có việc gì ngang tai trái mắt chị ấy nói mất mặn mất nhạt. Anh rể làm ở tuyên huấn chị ấy bảo nghề anh bán nói lấy ăn. Anh ấy bừng bừng lên .Có người giận chị ấy mẹ mình bảo. Mày chấp gì cái con miệng chó vó ngựa ấy. Nhưng mọi việc trong nhà ai có vấn đề gì chị ấy xông lên trước. Bố ốm mẹ ốm mua đất cho anh trai chị ấy nhắc nhở kêu gọi..Mỗi người một ít cho cậu ấy. Rồi khi anh trai mất anh ấy cũng biết rằng mọi người đã góp và mua cho anh ấy được mảnh đất rồi. Cậu em xin việc xây nhà…lại bắt đầu từ chị. Chị Cả xông xênh và lơ ngơ bán đất đai chả tính toán kỹ để người ta bắt nạt chị gọi mọi người đến và bắt đầu bài nói của mình. Nhà kia hoảng. Thế là đòi lại được gần 100 mét đất. Các cháu công việc và cưới hỏi…chị ấy luôn đi đầu. Không chỉ thế chị còn lo cho cả các dì quần áo cho bọn trẻ nghèo mồ côi. Đanh đá ghê gớm thế nhưng chị ấy thương người lắm. Tết năm nào cũng vậy. Mọi việc trong nhà tay chị ấy thu vén. Các em có làm sao thì chị ấy cứ gọi là như ngồi trên đống lửa.. .Mình nghĩ không biết mọi việc sẽ ra so nếu thiếu bàn tay của chị ấy? Mình có một khoảng thời gian vô cùng khủng khoảng may mà có chị. Mình ngồi đắng cay chị ấy đến như bão. Lúc bấy giờ mình cảm nhận rõ nhất tình yêu thương và lo lắng của chị.

Chị có thú vui may quần áo. Tuần nào cũng may bộ mới. Rồi không thích lại cho đi. Mình thường bị chê là quê trước chị. Ngày xưa bây giờ vẫn thế. Đấy ! Chị ấy lại vừa bảo mình…Đúng là quân khu Sông Đà. Tức thật!.Nhưng mà có chị gái như vậy cũng thật là hạnh phúc phải không?

http://i666.photobucket.com/albums/vv23/lemaithao/DSC07755.jpg?t=1305558845

Chị Hai cùng mẹ và em

 

More...

ĐÊM SAO RỤNG

By Lê Mai Thao

Truyện ngắn của Lê Mai Thao

 

Bé Nhung được về thăm bà ngoại. Bé thích thú lắm. Thế là tha hồ mà chạy trên cao nguyên mà chơi đùa với một lũ cào cào đủ mầu sắc. Bé sợ châu chấu ma. Gớm người gì mà xấu gớm ghiếc đến thế. Nhưng bé lại thích nhất những nàng cào cào với chiếc áo đỏ bay lượn trong đám cỏ bên bờ suối. Lượt ngoài thì màu xanh cũn lượt trong thì mầu hồng mỏng tang. Bộ sẽ vuốt nhẹ vào bộ cánh màu hồng của cào cào mà thích mê tơi. Bé được cùng chị họ đi hứng sương từ những bông hoa cỏ may mầu xam xám hay bắt những chú chuồn chuồn tương chậm chạp hiền lành. Chị họ của bé lớn hơn bé hai tuổi và tỏ ra đàn chị. Và đặc biệt là sẽ được nghe chuyện bà ngoại kể. Bà có cả kho chuyện cứ gọi là kể cả hè không hết. Chao ôi bé vui lắm. Từ sáng đến tối cứ tíu tít hỏi mẹ.

-         Sáng mai mấy giờ đi hả mẹ.?

-         Bà có mong con về không hả mẹ? Bà còn nhiều cây ăn quả không ạ?

-         Con mang gì hả mẹ? Mang theo em gấu Mi sa được không ạ?

Bé làm mẹ cứ phải trả lời liên tục. Mệt hết cả người.

Tám giờ mẹ và bé lên xe. Quê ngoại bé ở miền núi Tây Bắc. Chỉ một tiếng thôi bé ngủ tít và qua mấy dẫy núi mấy cao nguyên cỏ mướt xanh chiếc xe lướt êm và bé về đến quê rồi. Bà ngoại bế bé và cười tủm tỉm. Cháu của bà lớn nhanh quá rồi. Nào ra vườn hái khế ngọt nhé.

Cây khế nhà bà thấp thật. Bé chả cần bắc ghế mà vẫn hái được quả. Những chùm khế chín vàng trĩu cành. Có quả thì bị chim ăn. Nhưng bà bảo là tại khế ngọt mà. Bé thích chí quá mang cả gường gấp ra nằm dưới gốc khế. Chao ôi! Những quả khế như những ngôi sao vàng treo lơ lửng trên vòm lá biếc. Bé yêu lắm những ngôi sao ngon ngọt ấy. Mà sao đừng có rụng đấy nhé. Cứ ở trên cây cho bé còn ngắm nhìn thoả thích. Bé chỉ cần kiễng chân là hái được sao rồi. Ôi! Những ngôi sao khế của bà.!

Bà gọi bé về ăn cơm. Bé quên cả ăn vì sao khế chín. Bà bảo ở quê nhiều sao lắm.! ở trên trời ấy đêm đến là rụng. Cứ ăn nhiều cơm vào tối ra mà nhặt sao và ước.

Bữa cơm có cua suối đỏ và cá bống. Bà lại nấu canh măng chua với thịt gà. Ngon ơi là ngon. Bé ăn khoẻ hơn ở nhà. Bà cứ khen bé ăn giỏi làm bé phổng cả mũi ăn nhiệt tình lắm. Chả như ở nhà mẹ giục mỏi miệng mới hết lưng bát cơm. Chiều bà đưa bé ra tắm ở mó nước đầu làng. Vui ơi là vui.! Bao nhiêu là người ra tắm ở mó nước. Họ đi làm nương về và nói chuyện râm ran. Mà nhìn họ tắm bé cứ thấy là lạ thế nào ấy. Nhưng nước mó trong vắt và không có mùi Plo giống nước máy nhà bé. Mát. Thích thật đấy.

Nhưng bé nóng ruột nhất vì bà nói tối nhiều sao rụng mà. Bé phấn khởi chờ đợi. Mẹ ăn cơm xong cùng bà ngồi nói chuyện. Bé ra sân sau nhà nằm lên chiếc gường gấp và ngửa mặt lên trời và đếm. Trời nhiều sao quá. Ngôi sao nào cũng lóng lánh. Đến bao giờ rụng được? Thấy mẹ vừa bảo sao rụng là sao đó chín nếu bé nhìn thấy sao rụng thì cứ việc ước một vài điều gì đó. Thế nào cũng được.

Bé ngửa mặt lên trời và nói thì thầm. Rụng đi rụng đi nào.! Bé ước điều bé mong với. Vậy bé ước điều gì vậy nhỉ. Ước cho hai cái răng cửa mọc. Bé cứ bị bọn bạn chê là cổng chào.. ê ..ê. Vì chúng nó rụng răng sữa lâu rồi mà bé giờ mới rụng. Bé ước cho con miu nhà bé đẻ nhiều em miu con màu vàng pha đốm trắng và ước gì nữa nhỉ? Ước năm nào cũng được về quê ngoại...Bao nhiêu là điều ước.

Bé nằm ngẫm nghĩ xếp sẵn điều ước và chờ đợi. Gió mát hiu hiu. Mùi thơm của những trái ổi chín vàng trong vườn bà như ru bé ngủ. Một ngôi sao ... hai ngôi sao...Không được ngủ bé nghĩ. Nếu mình ngủ thì chắc là sao rụng mà mình không biết thế thì phí lắm. Bé lại đếm và tiếng nhỏ dần. Bé trôi vào giấc mơ bồng bềnh những vì sao những chú miu bé nhỏ nụ cười của mẹ của bà món cua suối và những chú cào cào đỏ. Bé trôi vào giấc mơ với hai chiếc răng cửa xinh xắn và món bánh tiêu bánh đùi gà tuyệt ngon sau chiều đi lớp về thường mua.. Lung linh những vì sao ...lung linh..

-         Bé Nhung à! Vào ngủ thôi cháu!

Tiếng gọi của bà đấy. Bé choàng dậy ngơ ngác và nhìn ra phía vườn. Từ giàn trầu không có những đốm sáng bé nhỏ bay ra lấp lánh lấp lánh.

-         Sao rụng rồi bà ơi! May quá sao rụng rồi. Bé nhắm nghiền mắt lại mà thì thầm biết bao điều ước.

Tiếng bà cười và thủ thỉ. Ừ sao chín và rụng. Nhưng bà biết rằng không phải sao mà là những chú đom đóm đêm bé nhỏ ngủ quên trong bờ cỏ giờ bay lên trên giàn trầu không....

Không biết có phải tại bé ước trong đêm sao rụng không mà sáng hôm sau bé thấy hai chiếc răng cửa đã mọc.  May thế không biết !

 http://i1.accvietnam.vn/f/ichizine/s/18/July%202009/Hotaru%20no%20haka%207.jpg

More...

Văn học trò nhé.

By Lê Mai Thao

Cô bé này trước đây là học sinh của mình. Nó là đứa cá tính và mình rất thích giọng văn của nó. Trong một buổi học đội tuyển mình ra đề và nó đã viết rất say sưa. Mọi người khoái và đề nghị đọc trước toàn trường cho học sinh nghe. Hai hôm sau thi học sinh giỏi văn thị xã nó bị trượt. Mà lại điểm thấp mới buồn. Mẹ nó khóc mình không ngủ được và bảo: Thôi! Em cho nó thi chuyên Anh đi! Nó học tốt mà thi zậy thì văn chương chả biết đường nào mà lần. Thế là gần 10 năm trôi qua con bé đang làm khóa luận tốt nghiệp về Biển Đà nẵng. Nó sẽ tốt nghiệp Đại học Ngoại thương vào tháng 6 này. Hôm nay tự nhiên tìm về một giấc mơ xưa của con bé

Đề bài mình ra như sau:

Trong giấc mơ em gặp một bà tiên. Bà ban cho em một điều ước. Em hãy dùng điều ước ấy để thực hiện một ước muốn cao đẹp nhất của mình.

Giấc mơ của em 

                                                    

 Nguyễn Thị Thùy Linh Lớp 7a1 Năm học 2002- 2003

 

         Đêm đó khuya mẹ đưa bé Nhi vào giường đi ngủ. Trong không gian yên ắng tĩnh lặng ấy thỉnh thoảng Nhi lại ú ớ nói mơ. Mẹ ngồi bên giường đưa bàn tay dịu dàng vuốt trán Nhi và cất tiếng ru ngọt ngào. Bé sốt cao người nóng hừng hực dáng vẻ mệt mỏi. Em nằm bên cạnh trằn trọc lo lắng. Nhưng rồi giấc ngủ cũng đến với em.

        Trong giấc mơ kỳ lạ em đang lạc vào một khu vườn tuyệt đẹp có suối chảy róc rách nước trong suốt như pha lê ánh mặt trời chan hòa những con vẹt xanh đậu trên cành cây bằng vàng cất tiếng hót và hoa trái đua nhau khoe sắc tỏa hương. Cảnh vật huyền ảo như bức tranh trong chuyện cổ tích với những nàng tiên. Em đang mải mê ngắm nhìn mọi vật thì một giọng nói nhỏ nhẹ   thanh khiết vang lên. Em chợt giật mình. Một nàng tiên xinh xắn bé nhỏ từ trong một bông hồng rực rỡ nhất bay xa. Nàng tiên nhìn em cười duyên dáng rồi nhẹ nhàng hỏi:

-   Em đến đây ngắm cảnh phải không? Theo chị một lát chị muốn nhờ em một việc sau đó chị em mình sẽ đi thăm quan.

     Tuy hơi lạ em vẫn đi theo nàng tiên. Đến một rừng hoa rực rỡ muôn sắc màu bên cạnh một dòng suối trong vắt nước reo quanh những viên cuội trắng tinh nàng tiên dừng bên một guồng sợi. Những sợi tơ vàng nhỏ lấp lánh mềm mại nhanh chóng quấn quanh guồng tơ thành những cuộn to tròn. Sau đó nàng tiên nhìn em nói;

-         Em có thể giúp chị hoàn thành công việc này không? Chị cần quấn hết số sợi này để dệt áo cho những bông hoa ở đây em giúp chị nhé!

     Nàng tiên biến mất em ngồi xuống bắt đầu quấn sợi những cuộn tơ liên tiếp đặt vào một chiếc lẵng mây bên cạnh. Em quay liên tục đến những sợi tơ cuối cùng. Lúc này nàng tiên hiện ra cười với em:

-         Chị cảm ơn em bây giờ chúng mình đem số tơ này phân phát cho những bông hoa đáng yêu nào!

     Rồi nàng tiên dắt tay em đi tặng cho từng bụng hoa những cuộn tơ để dệt lên tấm áo đẹp lấp lánh. Sau khi hoàn tất mọi việc nàng tiên đưa em đi thăm mọi nơi cảnh vật mỉm cười sung sướng suối reo vui chim cao tiếng hút hoa thi nhau đua sắc khoe hương. Sau đó nàng tiên dắt em tới một bãi cỏ xanh mượt mà trải dài như một tấm thảm nhung nơi đó có những chú ngựa trắng có cánh và sừng trên đầu sang chậm rãi gặm cỏ. Nàng tiên tặng em một bông hồng. Bông hoa với những cánh hoa mềm mại phơn phớt hồng.  ở giữa cánh hoa hồng phấn trong cùng là những chiếc nhụy màu vàng rơm mỏng mảnh. Bông hoa tỏa một mùi thơm ngào ngạt ngây ngất. Nàng tiên nhìn em trìu mến nói:

-         Chị tặng em bông hoa này nó sẽ giúp em thực hiện một điều ước. Hãy dùng nó và ước điều mong muốn đẹp nhất của em. Chúc em trở về bình an.

     Em bước trên cây cầu bảy sắc tay cầm bông hoa buộc sợi chỉ vàng đi thật nhanh về nhà. Đến hết cây cầu em nhìn bông hoa phân vân chưa biết ước điều gỡ? à phải rồi em ước có một con búp bê dễ thương. Mái tóc vàng óng uốn thành lọn to cuốn dải lụa rủ xuống gương mặt hồng hào. Bộ váy bằng nhung mỏng dây lơ như tảng băng màu ngọc bích. Tràng hoa thủy tinh trên đầu là chuỗi hạt kim cương lóng lánh mà Mi cô bạn hàng xóm thường cho em xem. Hay là em sẽ ước một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ trong rừng thông bên cạnh dòng suối. ở đó có những thảm băng mịn trên cánh cửa và bông tuyết to trắng lạnh buốt. Những chú hươu sao đáng yêu ngơ ngác bên cây thông già tìm cỏ tươi. Bao nhiêu thứ đẹp đẽ hiện ra trước mắt em do dự chưa biết ước điều gì. Em ước mình trở lên xinh đẹp như nàng tiên. em muốn có cả chú đánh xe mặc đồ bằng sa-tanh cổ thắt nơ xanh đội mũ cắm lông chim đủ màu. Chú bé đang vung chiếc roi vàng đánh xe do sáu chú ngựa bạch tuyệt đẹp được bày bán trong tủ kính cửa hàng đồ chơi mà ai cũng hằng ao ước.

Chợt hình ảnh bé Nhi cắt ngang dòng suy nghĩ của em. Phải bé Nhi đang ốm em bất giác nhớ lại dáng vẻ mệt mỏi gương mặt nóng bừng vì sốt của em. Nhớ đến đôi mắt mẹ mệt mỏi trong đêm. Không! Em sẽ dành điều ước này cho bé. Vội vàng em rảo bước nhanh về nhà. Đi được nửa đường em gặp một cụ già râu tóc bạc phơ sức lực yếu đuối đang đau chân. Chân cụ sưng tấy vết thương mưng mủ mặt cụ nhăn lại và đau cụ không đi nổi. Cụ nhìn em và lại nhìn bông hoa vẻ tuyệt vọng. Điều ước này với em vô cùng quý giá. Nhìn cụ lòng em chợt thắt lại. Em vừa muốn giúp cụ vừa muốn dành điều ước cho bé Nhi. Em cố rảo bước thật nhanh vì nếu em ước cho chân cụ khỏi đau thì Nhi sẽ chẳng thể khỏi ốm. Đi rồi mà hình ảnh cụ già với cái chân đau và đôi mắt tuyệt vọng gương mặt nhăn lại cứ hiện lên trước mắt em. Em quay lại đi nhanh về phía cụ. Cầm bông hoa trên tay em ước cho cho cụ khỏi đau. Lời ước vừa dứt thì chân cụ không còn sưng nữa bông hoa biến mất. Cụ già nhìn em cười hạnh phúc em chào cụ đi về.

          Em rảo bước về nhà mà lòng nặng trĩu. Nỗi buồn xâm chiếm lấy em vì không thể giúp bé Nhi. “ Chị Linh ơi dậy đi thôi!” Chợt em tỉnh giấc một bàn tay nhỏ nhắn và một giọng nói thỏ thẻ nhẹ nhàng. Mở mắt em thấy bé Nhi đang ngồi cạnh em cười rất tươi để hở chiếc răng sún. Bé nói: “ Em khỏi ốm rồi. Hôm qua bé uống thuốc nên đã khỏe. Lọ hoa trên đầu giường mẹ cắm cho em một bông hồng. Thật vô cùng ngạc nhiên! Lại là bông hồng trong giấc mơ tối qua. Mẹ bảo bé Nhi đó cắt nó ở vườn sáng nay. Mẹ vẫn không rõ tại sao bé khỏi nhanh thế? Còn em em chắc rằng ông cụ là một ông tiên tốt bụng nhân từ đó giúp em thực hiện ước muốn đẹp nhất của mình.

         Bây giờ bế bé Nhi trong lòng em thấy thật vui sướng. Với em bé Nhi còn  quí hơn mọi điều ước.

 

More...

Người kéo vó bè - Triệu Văn Đồi

By Lê Mai Thao

 

Triệu Văn Đồi là nhà văn viết cần mẫn và bền bỉ của Tỉnh Hòa Bình. Truyện ngắn của anh có lối viết khá sắc với nhiều hình ảnh mang ý nghĩa biểu tượng. Trang Blog của Lê Mai Thao đã từng giới thiệu những truyện ngắn và bút ký xuất sắc của anh. Hôm nay là một truyện ngắn dự thi mới đăng trên Văn Nghệ trẻ để các bạn văn biết thêm và chia sẻ với một cây bút chắc tay của Văn Nghệ Hòa Bình.
alt

(Nhà văn Triệu Văn Đồi (áo trắng)cùng các bạn văn

 

 NGƯỜI KÉO VÓ BÈ

                                                                        - Truyện ngắn -

 

            Lão đã gắn một phần đời với khúc sông này. Khúc sông mà khi chưa có đập thuỷ điện dòng sông như con ngưạ bất kham dựng bờm trắng xoá tung vó bay ngoạn mục qua thác Bờ rồi lồng lộn phi nước đại giữa hai bên vách đá cheo leo dựng đứng như tường thành. Về đến bản Tháu thì đã đuối sức kiệt hơi con ngựa bỗng trở nên thuần nết rũ bờm chạy nước kiệu xuôi về phía núi Tản Viên.

            Lão vốn là dân lái xe hạng nặng. Mấy năm liền kíp bốn ca ba tham gia các đợt lấp sông. Thoắt cái lão trở thành thợ khiêng cột điện và kéo pa lăng xích. Giá như  ngày ấy (chẳng biết trong đời người ta còn có thể xoay chuyển còn có thể làm lại được bao nhiêu sau những cái giá như?) nếu lão không đánh vòng vô lăng về bên trái không “bốc” một tí khi nhấn ga cho xe vượt lên trên đoạn đường trắng mù vì bụi đá(?). Rõ ràng đường rộng mà hà cớ gì các xe đi đầu lại cứ nép vào bên phải. Từ trên ca bin cao ngất nghểu lão quan sát không thấy chướng ngại gì ngoài bụi trắng mịt mùng. Vượt. Chả có vấn đề gì. Lão cuồng cuống đạp phanh. Chiếc ca bin mấy tầng giảm xóc nhún xuống rồi như muốn nhao hẳn ra khỏi đầu xe. Chỉ cách chưa đầy hai mét nếu không phanh kịp chắc xe lão đã nghiến nát chiếc Volga đen bóng mỏng manh như vỏ trứng trước xe lu. Tắc đường. Lão muốn cài số lùi nhưng … mẹ kiếp! Gương chiếu hậu đã choán đầy cả một đầu xe Benla sát đít. Vì thấy lão vượt lên mà mấy chiếc xe sau đã vội vã bám theo. Tài xế nào cũng hăm hở với định mức khoán chuyến mọi thứ thu nhập đều được tính theo khối lượng khoán: Từ tiền ăn giữa ca tới mức thưởng và tiền độc hại…Bây giờ thì hiển nhiên là xe lão chắn đường chiếc Volga không rõ là của “Sếp” nào.  Châu chấu không thể đá được voi xe của “Sếp” đành phải cài số lùi một đoạn gần trăm mét. Lúc đánh được về phần đường bên phải nhìn xuống dưới lão chỉ kịp  thấy một cánh tay múp míp nâng ngang làm ánh lên chiếc đồng hồ mạ vàng Poljot.

            Lão bức xúc. Lão có thể xuýt nữa gây tai nạn có thể làm chậm giờ giao ban của “Sếp”… Nhưng quá lắm thì mang ra mà kiểm điểm hoặc “treo” tay lái của lão một thời gian là cùng. Nào ngờ. Đúng cái hôm “sự cố” buổi sáng thì ngay buổi chiều đã có quyết định điều lão về đội chuyên lắp dựng đường dây. Thế mới biết trong lúc công trường đang khẩn trương và đồng bộ thi công thì các quyết định kỷ kuật điều chuyển cũng luôn “bám sát” từng giờ theo tiến độ… Mấy chục năm sau này nhiều khi lẩn thẩn lão nghĩ: Giá như không có “sự cố” chốc lát ấy chưa chừng lão được đi báo cáo điển hình có khi còn được theo lớp bồi dưỡng để xây dựng anh hùng lao động cũng nên.

            Quá khứ có thể không còn nhớ lão. Nhưng lão thì quả chưa bao giờ quên quá khứ. Những năm tháng lao động vất vả trên công trường lão đã có một “mối tình” mà theo lão là rất đẹp. Đẹp theo kiểu công trường. Nó vừa “tốc độ” lại vừa bạo liệt. Vốn là một tay lái ưa tốc độ những chuyến chót đưa xe về bãi giao ca lão đều cho những xe sau ăn “khói”. Không phải chuyến chót theo kiểu “mã hồi” mà cốt chỉ dành ra năm ba phút gặp Tươi. Tươi là thống kê của xí nghiệp Cơ giới. Nói là thống kê nhưng nếu không phải dân công trường thì ai cũng bảo là được ngồi bàn giấy. Thống kê công trường hồi ấy là đứng phơi mặt trên tuyến mà theo dõi khối lượng trực tiếp đếm xe phát thẻ. Nắng - bụi. Rét - bụi. Tươi chỉ khác những cô gái ở Thuỷ Nguyên lúc ra đồng là đi giầy vải với găng tay bảo hộ mà thôi. Tất cả chỉ còn hở hai con mắt. Kín là thế mà chẳng hiểu thế nào đêm ấy lão lại bỗng hoạt ngôn. Chẳng ra ỡm ờ chẳng ra thành thật nói đằng tây chết cây đằng bắc khi quay kính và thò đầu ra khỏi cabin:

            - Người đâu ta mà thon thả trắng nõn trắng nà như thế!

            - Lái xe Gấu hẳn hoi đâu phải kẻ mò cua mà hay ăn ốc. Chỉ được cái nói mò. Trắng như than Hòn Gai thì có.

            Nhìn Tươi lườm mà lão há hốc mồm. Nhăn nhở: - Cuộc nào?

            - Cuộc thì anh thua là cái chắc. Thua rồi lấy gì mà đền?

            - Đền người.

            - Nỡm.

            Tươi lại lườm khiến mặt lão thộn ra.

            - Mà thôi. Chờ đây phát nốt mấy thẻ nữa cho mấy ông phát vãng rồi cho quá giang một đoạn.

            Ruột gan lão nở bung. Từ điểm phát thẻ về bãi giao xe con Gấu của lão cũng run lập cập như người bẻ lái. Chiếc xe Gấu của lão luôn chạy rẽ đất mà bây giờ cũng khổ sở như kẻ bị hành xác do phải biến thành con... Rùa. Lão giao xe chậm hơn mười phút.

            Nhà ăn ca nêm chật cứng người. Bữa tối hôm ấy có bia hơi và bánh mì kẹp thịt. Tranh thủ người đứng trước đang loay hoay vì chiếc can nhựa không chứa hết tiêu chuẩn lão chìa luôn phiếu bồi dưỡng cùng chiếc mũ lò. Phiếu của lão loại A chiếc mũ lò cũng không chứa hết. Đúng là ăn uống và ngủ như lái xe Gấu. Lão vục đầu chưa được hai hơi bia trong mũ đã vơi quá nửa. Một tay giơ cao chiếc mũ còn sàu trắng bọt bia lão vừa lách vừa gạt những người xung quanh tiến về phía Tươi đang ngồi vắt vẻo trên một khối bê tông hình chóp cụt.

            - Đằng ấy uống đi.

            - Em á! Có biết uống bia đâu. Say thì chết!

            - Say tớ cõng về.

            Họ chuyền tay nhau chiếc mũ lò. Trong ánh đèn Senon trắng xanh như pháo sáng hắt xa từ trên đỉnh đồi Ông Tượng hai má Tươi chín đỏ vì mấy ngụm bia. Lão như nghẹt thở trước cái màu đỏ khơi gợi chất men đàn ông cái màu đỏ xúi dục sự sang đoạt khi trong đầu loé lên một ý nghĩ: Phải cắn một cái thật đau vào đó.

            Những bước chân của Tươi đã không thật. Càng ra xa nhà ăn ca và nhất là đến chỗ rẽ vào khu tập thể Tươi như tựa hẳn người vào lão. Đêm trên công trường xây dựng lúc hết ca thật bình yên. Bình yên như những phuy nước sau các dãy nhà tập thể. Sao khuya vằng vặc. Thứ ánh sáng ngỡ như là ánh sáng của viễn tưởng. Nó đối nghịch với không gian chói gắt ầm ào chát chúa và ngập ngụa bụi bùn - bùn bụi. Đôi tay vâm váp của lão bế thốc Tươi lên. Chỉ nghe những thân lau gãy rạp dưới đôi dày bảo hộ ngoại cỡ. Lão nhẹ nhàng đặt Tươi trên thảm cỏ đã dịu êm mềm mướt bởi sương khuya. Đêm như cũng sáng thêm nhờ nước da trắng nõn trắng nà của Tươi mà vừa nãy lão tán mò. Thân thể Tươi chua mặn sau một ca được ủ kín bởi lần áo bảo hộ cứng như mo nang cùng găng tất mà vẫn ngất ngây mùi da thịt con gái. Những xung chấn. Những vách đá sạt ào sau những khối nổ lớn khi đào kênh dẫn nước như cùng đồng vọng tích đầy trong khoảnh khắc. Tươi cắn vào ngực lão đến rớm máu để nén một tiếng thét… Rồi cả hai cùng mê đi trong hoan hỉ như ngày nào kênh dẫn nước đã thông.

 

xxx

 

            Những ngày ở trong tù ngoài nỗi khao khát tự do thứ tự do bị t­ước đoạt công bằng hay thiếu công bằng với lão cũng đều thế cả. Và cũng vì ở trong tù ngoài cái thời gian bị cư­ỡng chế lão khôn hơn những phạm nhân khác ở chỗ biết tìm cho mình những khoảnh khắc tự do. Đấy là lúc thiên hạ đã đi ngủ cả. Ai thức – Ngư­ời đó đư­ợc tự do và tự do tuyệt đối trong ý nghĩ. “Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại” là cách so sánh ví von để nói về khao khát tự do của con người trong tù ngục. Lão biết tìm cho mình những khoảnh khắc tự do nên lại càng thấm thía câu nói đó. Về điểm này lão tự nhận cho mình sự vư­ợt trội so với những kẻ khác. Những ngày đầu vào trại lão đã phải trải qua hai lần tù tội. Tù vì án phạt. Tù vì phải làm nô lệ cho một lũ  ăn uống bốc bải và cướp giật   nói năng mười câu thì chín câu có cái khởi đầu của sự tồn sinh. Sao trong những cái mồm ấy lại có thể là những cái lưỡi được nhỉ(?). Bài bạc chán đánh nhau chán rồi chúng lại thản nhiên lăn ra ngủ. Nằm chư­a kịp giãn lư­ng chưa kịp ấm chỗ đã thấy lảm nhảm những mê sảng cùng hú hét đã thấy ngáy ran như­ sấm và thấy “chim”  thẳng đứng như­ măng tre đội đất chui lên hết lượt. Lão nghĩ bọn này có ra tù chẳng chóng thì chầy rồi cũng lại vào trại cả thôi. ở ngoài kia chúng lộng thế nào không biết chứ trong này thì đúng là anh hùng nhất khoảnh. Phòng giam có hai dãy bệ xi măng mà có đến ba bốn phe nhóm băng đảng. Băng nhóm nào cùng muốn giành giật lôi kéo những tù nhân mới để được “chăn dắt”.

            Vợ lão mấy năm nay cứ “tắc” đều. Nói như bọn đàn anh trong trại chuyên “chăn dắt” cánh tù mới thì lão đúng là một “con gà” công nghiệp đẻ ra những “quả trứng vàng”.

            …Ngày mới vào trại bữa cơm tù đầu tiên lão tự nhiên không có xuất. Bụng đói mà không giám hỏi ai đành ôm bọc quần áo ngồi thu lu ở một góc bệ xi măng. Một thằng mặt choắt lại để ria cao lêu đêu như­ cây sào đi về phía lão. Hự. Thằng đó bất ngờ co chân đá thẳng vào mạng sườn khiến lão đau tái mặt.

            - Đ. mẹ! Sao mày giám ngồi vào chiếu của bố mày.

            Lão còn đang đau điếng ngơ ngác chưa hiểu tại sao thì một thằng ở trần ngực và lư­ng đều xăm trổ vằn vện những hổ vờn rắn quấn cổ đeo sợi dây chuyền bạc có chiếc vuốt to bằng ngón tay cái (dáng như­ đàn anh của bọn này – trư­ớc đây lão có nghe loáng thoáng trong tù vẫn tồn tại một xã hội kiểu anh chị) nói như­ ra lệnh và vẫy lão lại gần.

- Thôi! Không đư­ợc đánh nó. Mấy hôm nữa bắt nó giặt tất cả.

Lão như­ vẫn dính đít trên bệ xi măng. Một cú đá tiếp kèm một câu chửi tục: - Đ. cái thắng bố mày! Không nghe đại ca nói hay sao?

- Lại đây! Can tội gì?

- Tôi trót đánh chết người.

- Đánh chết ai?

- Thằng ngủ với vợ tôi.

- Nó ngủ với vợ mày thì đánh chết luôn cả cái thắng bố con mẹ nó. Sao mà phải trót với trét!

- …

- Xử mấy gậy?

- ……….

Thằng mặt choắt đứng bên gí nắm đấm vào đầu lão: - Đ. cả họ nhà mày. Đại ca hỏi mày phải vào đây mấy năm?

- Tôi bị xử tù giam sáu năm.

- Sao nhẹ thế? Đánh chết ngư­ời mà chỉ có sáu gậy.

- Hắn chết ngay trong nhà tôi. Luật sư­ bảo tôi có tình tiết giảm nhẹ do quyền được tự vệ chính đáng.
- Khá! Thằng này cũng hiểu luật ra trò đấy. Như­ng mà nghe cho rõ đây: - - Ngoài kia có luật của ngoài kia trong này cũng có luật riêng của nó đấy con ạ! Nhớ mà thuộc cho kỹ.

Rồi lão đ­ược xếp nằm sát cửa hố xí. Cái chiếu nằm của lão thành tấm trải lau chân cho cả phòng giam lúc nào cũng nhớp nháp cái thứ nư­ớc dấp dính dậy  mùi khăm khẳm. Mấy đêm đầu lão không thể nào nằm được đành xuống lối đi giữa hai bệ xi măng ngồi gục đầu mà ngủ. Rồi lão cũng được xếp nằm xa dần hố xí cũng nhờ những “quả trứng vàng”.

Thấy tiếp tế đều (nhất là những ngày đầu nếu không nhờ những món quà tiếp tế thì chẳng biết bọn anh chị trong phòng giam còn hành hạ lão đến bao giờ) lão chừng như cũng nguôi bớt cơn lửa ghen tuông thù hận khi vợ lão ngoại tình. Với vẻ đẹp lồ lộ trắng thơm như xôi nếp của Tươi thì trăm thằng đàn ông thằng nào mà chẳng đói khát chẳng muốn thò tay mà bốc… Mà cũng một phần do lão. Đang từ mức lương lái xe Gấu lại chạy khoán tăng kíp tăng ca đùng một cái xuống hưởng lương lao động phổ thông chỉ còn bằng một phần sáu. Chẳng lẽ lão cứ để chiếc giường cưới được ghép lại từ hai chiếc giường cá nhân mãi hay sao… Nhiều đêm khi được trở về những khoảnh khắc tự do lão nhận ra cái sai lầm lớn nhất của người chồng người đàn ông trong đời lão: Chỉ lo kiếm tiền (mà lão kiếm ra đồng tiền nào có dễ dàng mát mẻ gì? Ngày đi làm đêm ra cửa ngòi cất vó bè - cái thời mà hàng vạn người đều sống bằng tiêu chuẩn từ một cơ quan chuyên phục vụ hậu cần thì đó là một sự lựa chọn khôn ngoan) nên liên tục nhiều đêm lão để quên người đàn bà hơ hớ một mình vò võ trong đêm. Sáu năm trong trại giam với lão là một thời gian dài khủng khiếp đủ để gột rửa và sẵn lòng tha thứ. Chỉ có một điều một điều cho đến ngày sắp mãn hạn tù lão vẫn không hiểu nổi: Tại sao Tươi chỉ gửi đồ tiếp tế mà không gặp lão lấy một lần.

 

                                                  xxx

 

            Nhiều đêm công trường mất điện và cũng nhiều đêm không có kíp bốn ca ba cả công trường bừa bộn ngổn ngang chìm sâu vào giấc ngủ. Chỉ có dòng sông vẫn thức. Vẫn mải miết trôi xuôi vẫn mải miết đắp bồi cho những bờ bến mới. Tiếng cá quẫy cầm canh tiếng cần vó bè kẽo kẹt đều đều của lão như  phông nhạc trầm buồn muôn thuở của bài ca đêm sông nước. Gió từ mặt sông mang theo hơi nước hơi sương rười rượi se se. Lão thiu thiu vắt ngang mình chiếc chăn chiên đã hết tuyết. Dưới sạp nứa nước trong ngòi đang lặng lẽ ra sông mang theo vô số phù du lá ải. Mùi bùn mùi cá tôm và cả mùi rượu Gốt mà lão vừa làm vài tợp cho ấm bụng như vây bọc trong khum lều. Đã từ lâu lão có thói quen ngủ chớp nhoáng chỉ trong năm mười phút và cũng chỉ trong năm mười phút. Cứ như thể trong óc lão có sẵn một chiếc đồng hồ hẹn giờ chính xác đến từng giây. Nhìn đằng trước có ba bốn xe đang chờ máy xúc lão biết phải mất mười lăm phút. Vậy là lão tranh thủ ngủ mười phút. Ngủ thật sâu và tỉnh dậy đúng sau mười phút. Cả đội xe phải kính nể lão vì thời gian liên tục tăng ca mà vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Cũng nhờ thói quen ấy mà ban ngày đi làm đêm nào lão cũng ở dưới vó bè. Thời gian mỗi lần cất vó không đòi hỏi chính xác liên hoàn nên lão cũng ngủ được chừng bốn năm tiếng. Có đêm nhớ vợ một hai giờ đêm lão cuốc bộ về nhà. ác cái vợ lão cũng lại ca đêm lão đành phải khư khư ôm cái nỗi khát khao nhục thể xuống vó bè.

            …Lão đã chìm vào giấc ngủ. Sao giấc ngủ đêm ấy cứ choán ngập tràn phè những rong rêu nhớt nhát. Chiếc vó bè của lão dập dềnh dập dềnh. Tiếng giát nứa dưới lưng kêu kèo kẽo như sắp sửa bung ra từng mảnh. Người lão căng cứng ứ đầy như đập nước vào mùa mưa lũ rồi bất thần rung lên bần bật. Xả tràn. Nước vọt từ sân tiêu năng xô vào hai bên bờ kè ọp ọp… Lão tỉnh. Không phải giấc mơ. Lão bối rối vì không thể hiểu tại sao như thế. Không biết phải xử lý thế nào ngoài việc hất người đàn bà đang trong tư thế ngồi trên bụng lão theo bản năng mạnh đến nỗi giá không có vách lều chắc thị phải văng ra ngoài hàng mét. Thị cứ mằm tơ hơ. Thị có bối rối hay không cũng chẳng cần biết nhưng rõ ràng trong chuyện này thị là người chủ động và đương nhiên là lão bị... “cưỡng dâm”. Cái ý nghĩ bị cưỡng hiếp khiến máu trong người lão sôi lên. Lão muốn lao tới xiết hai gọng kìm thép vào cổ thị. Nhưng khốn nỗi mọi thứ đều chống lại lão. Rõ ràng tình thì ngay mà lý thì gian. Sau giấc mơ - sau khi bị cưỡng hiếp thịt da cơ bắp lão vẫn còn râm ran căng cứng. Vậy thì lão cũng đích thị là kẻ tòng phạm sao có thể gọi là bị cưỡng dâm? Không có lý lẽ nào để có thể chống chế biện minh. Sự phản bội của cơ bắp đã quật ngã lý trí đưa lão vào tâm trạng của một kẻ yếm thế và hổ thẹn. Lão chỉ còn cách là lao vội xuống ngòi. Những hạt phù sa li ti mịn mát vỗ về da thịt nhanh chóng xóa đi dấu vết bản năng nhục thể giúp lão trở về tâm thế của một anh chủ vó bè. Lão khêu to ngọn đèn bão và ném cho thị tấm chăn.

            - Cô là ai?

            Thị uể oải ngồi dậy và vấn lại tóc. Dưới ánh đèn vàng vọt hai bắp đùi và bộ ngực thị bầm dập đầy những vết tím thâm. Thị gục mặt trên hai đầu gối mà khóc nức nở. Trong đêm khuya tiếng khóc của thị như loang khắp mặt sông trườn lên bờ và len vào các ngõ ngách khiến lão lại càng bối rối:

            - Sao cô giám…sao cô lại…?

            Vài ba phút trần tình. Hóa ra từ  rất lâu chiếc vó bè của lão đã trở thành ngôi nhà lý tưởng cho thị đi về sau những đêm len lỏi trong mọi ngõ ngách bán cái xuân xanh như một thứ hàng rong. Đêm nay thị ế khách. Bải hoải rã rời thị đành trở về “nhà” vì không biết đi đâu. Với thị việc trở về “nhà” như đêm nay thật hy hữu và cũng có thể là một ngoại lệ. Lần đầu tiên trong đời thị được nhìn một người đàn ông nằm ngủ: Hiền lành khi hai tay ôm vòng quanh ngực nhưng mạnh mẽ trong tư thế hai chân mở rộng bên duỗi bên co. Nó trái ngược với hình ảnh những con hổ đói lao vào cắn xé dày vò như muốn nghiền nát thị khi phải bỏ ra những đồng tiều nhàu nhĩ nhiều khi còn ẩm xấp mồ hôi thì đã “mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng”. Cái ý nghĩ  muốn được trả công (ai lại trả công như thế). Không thị muốn trả ơn lão (mà đã trả ơn thì không thể miễn cưỡng) vì đã cho thị ở đậu bấy lâu nay (mặc dù anh ta chưa biết) để thị có thể yên tâm chìm sâu vào những giấc ngủ báo thù. Thị do dự. Trong khoảnh khắc do dự ấy tố chất đàn bà làm đĩ tưởng như đã bị chai sạn và vô cảm bỗng như mềm lại khiến nỗi khát khao được dâng hiến trào lên. Và cũng chẳng khó khăn gì thị nhanh chóng đưa lão vào một giấc mơ có thật.

 

xxx

 

         Lão bồn chồn trước bao nhiêu dự cảm dự định trong đầu. Phải khó khăn lắm lão mới loại bỏ được hình ảnh Tươi rướn người rên lên hực hực trong cái đêm trước lúc xảy ra trọng án khi lão bỏ mặc người đàn bà đã “chịu ơn” lão dưới vó bè. Lão sẽ tha thứ cho Tươi tha thứ cho lỗi lầm đàn bà nông nổi mà trong đó - lão là một yếu nhân trong tư cách của kẻ dự phần. Lão sẽ bù đắp lại cho Tươi và cũng bù đắp lấy lại những gì đã mất cho mình trong sáu năm nằm mốc trong tù.

Càng đến gần nhà ngón chân nọ của lão đã nhiều lần đá vào gót chân kia. Đến lối rẽ vào khu tập thể thì tai lão bỗng u u ù đặc. Hình như có ai đó đã gật đầu đã mấp môi chào lão. Chẳng cần phải né tránh ai mà sao lão cứ cắm đầu vừa đi vừa chạy như bị ma đuổi.

            Vòng dây sắt sáu nín chặt bằng lực xiết của một chiếc tay công rất chắc giữ hai cánh cửa đốp vào mặt lão. Cửa sổ không còn cánh. Chỉ mới nhìn qua lão cũng thừa hiểu đó là một căn phòng đã nhiều năm hoang phế. Điệp khúc những cơn mơ được trở về ngôi nhà xưa yên ấm có người vợ đẹp nhưng lẳng tính vỡ nhanh hơn bong bóng xà phòng. Lão gục đầu vào song cửa sổ. Đóng băng.

            ... Lê gót theo bước chân của ông hàng xóm bị tai nạn tập tễnh ực liền mấy chén nước chè pha chưa kịp ngấm mà tay lão vẫn còn run. Hóa ra vợ lão đã theo đơn vị vào miền trung xây dựng công trình mới cũng ngót sáu năm rồi. Khu tập thể mấy chục nhà giờ chỉ con dăm bảy hộ... Cái nghề xây dựng khi xanh cỏ thì đến đỏ ngói thì đi không có gì phải lạ. Vậy thì mấy năm qua... lão không thể đoán nổi không phải Tươi thì ai là người vẫn liên tục đến thăm nuôi? Ân oán chửa rõ ràng lão không biết rồi đây sẽ xử sự ra sao.

            - Thời buổi hậu công trường khó khăn lắm chú ơi! Nhưng cũng chẳng sao. Chú được về là mừng rồi. Cứ ở đây với vợ chồng tôi ít bữa hẵng hay.

            - Vâng! Em rối ruột quá chẳng biết nghĩ thế nào.

            - Nghĩ làm quái gì cho nó mệt. Mọi sự thì cũng đã rồi. Hoặc là chú lại vào miền Trung mà xin cơ quan tiếp tục đi làm. Nhược bằng chẳng được thì xin nghỉ luôn một cục cho rồi. Những mấy nghìn người đã nghỉ một cục chứ chẳng phải một mình chú đâu mà ngại. Tôi là còn may vì bị tai nạn nên mới có chế độ mất sức chứ vợ tôi hai vợ chồng cùng thoát ly một ngày giờ cũng phải một bảy sáu đấy!

            Trong lúc chờ cơm chiều của người hàng xóm tốt bụng bữa cơm đầu tiên sau hơn bốn nghìn bữa cơm trong trại cải tạo (có thể bữa cơm “tự do" đầu tiên ấy cũng không chênh lệch quá xa so với bữa cơm của ngày hôm qua) chỉ nghĩ vậy thôi mà sao buồng phổi lão ngập tràn không khí tự do. Tự do thấm vào những mao mạch phổi tự do chảy ồ ạt trong huyết quản đi nuôi khắp toàn thân... Bước chân lang thang như có sự tiền định đưa lão ra phía bờ ngòi. Từ xa lão đã nhận ra chiếc vó bè của mình nhờ những múi tôn Liên Xô vẫn thi gan cùng mưa nắng trên khum lều. Và cái cảm giác hụt hẫng bơ vơ trước đó khi nhìn sợi sắt sáu nín chặt cửa nhà mình bỗng dưng biến mất. Hóa ra lão vẫn còn một “cõi” để đi về. Đôi chân lão bỗng trở nên hoạt bát. Lòng lão lại bâng khuâng theo bước chân nhún nhảy trên những thân tre nối bờ ngòi ra bè vó.

Không bị đóng băng nhưng tim lão thì như ngừng đập khi vén manh chiếu cũ che cửa lều vó.

            ... Vẫn đôi mắt ầng ậc nước ngày xưa. Đôi mắt ấy đã làm lão nổi cơn điên. Đôi mắt ấy đã làm lão hổ thẹn chấp nhận thỏa hiệp để rồi đọng mãi một nỗi buồn se sắt. Nước mắt từ đôi mắt ấy cứ tuôn và hai đầu gối lão cứ khuỵu dần... Quả tim khỏe khoắn và mạnh mẽ của lão giờ đã thoát ra khỏi sự đột trụy hồi sinh khi những giọt nước mắt kia thấm đầy ngực áo đánh thức sự tỉnh táo để nhận biết đó là đôi mắt của người đàn bà đã thực lòng yêu thương lão.

            Lão đã quên lời khuyên của người hàng xóm. Nếu lão vào miền trung mong tiếp tục công việc biết đâu có thể gặp lại người vợ bạc bẽo ấy... Sợ rằng nếu gặp chắc lão sẽ phải trở lại trại giam...

            Chặt đứt các dây néo lão xăm xăm đẩy chiếc vó bè ra khỏi cửa ngòi. Đẩy. Lão cong người đẩy. Đẩy. Lão gập người đẩy. Khi đã gặp luồng nước chảy lão quăng chiếc xào chống bằng tre hóp trả lại quãng sông đã neo giữ chiếc vó bè bấy nhiêu năm và neo giữ một phần đời của lão. Chiếc vó bè ngạo nghễ nghênh ngang với bộ giằng như chiếc cần cẩu nổi trôi tự do trên mặt sông đã chuyển màu xám xẫm. Chiếc vó bè dạt vào bên lở. Bờ hẳn nhiên nhưng không hề có bến. Chiếc bè vó quay tròn trôi cứ trôi rồi mắc lại bên bồi. Cát trẻ phù xa non tơ chẳng mặn mà níu giữ. Tất cả như muốn ruồng bỏ tất cả như muốn đẩy xô giúp cho chiếc vó bè làm một cuộc hành trình vô định.

            Giờ thì lão đang trắng tay. Lão biết từ khi chặt đứt các dây néo lão đã tự chặt đứt cuộc đời mình với quá khứ. Một quá khứ thật bình thường giản đơn nhưng buồn nhiều vui ít. Những năm cuối cùng ở trại lão đã nghĩ tới một viễn tưởng viễn tưởng chung cục của hối cải và sắp đặt. Ai mà có thể lường hết được bất ngờ này đến bất ngờ khác. Hóa ra đời mình chỉ sau non nửa một buổi chiều lại như chiếc bè vó đêm nay. Người đàn bà nằm gọn trong vòng tay của lão giờ đây như đang nối dài miên man những ý nghĩ. Không còn ranh giới giữa tột đỉnh với tận cùng của cao thượng với khinh khi...

Lão vẫn còn. Lão chưa thể trắng tay.

            Bàn tay lão thô bạo. Bàn tay lão nâng niu. Đầu óc lão mụ mềm đầu óc lão tỉnh khô trước thân thể một người đàn bà trần truồng và một nửa thế giới nhân sinh.

Thân thể người đàn bà vài ba phút trước còn mềm lả nóng ran vì khao khát được hiến dâng và tận hưởng bỗng nhiên chống trả dữ dội đòi tự vệ.

Lão lại bất ngờ.

Đàn bà là cái quái gì vậy? Lão không thể nào hiểu nổi thế giới đàn bà.

Lão chết cứng khi nghe thứ âm sắc vừa giận dữ vừa van vỉ của nàng:

- Không được đụng vào em.

- ...

Người đàn bà trườn ra khỏi vòng tay lão dướn người về ngọn đèn dầu. Dưới ánh sáng của ngọn đèn khêu to hết cỡ thân thể nàng như được nạm lên những chùm hoa gấm.

 

xxx

 

            Dường như đã mấy chục năm chưa có mùa đông nào rét vậy. Gió bấc hun hút thổi. Gió chỉ làm lạnh đất lạnh cây hoặc theo liên tưởng của người đời gió  làm lạnh thêm nỗi lòng của những người đơn lẻ. Nhưng sông thì vẫn mang trong mình một năng lượng bẩm sinh. Sông biết ẩn mình dưới lớp mù giăng dày đặc. Vì lớp mù dày đặc đêm ấy mà không ai biết được chiếc vó bè trôi giữa dòng sông bốc cháy như một con thuyền lửa. Và cũng vì lớp mù dày đặc không ai biết lão đã hì hục dọn sạch đáy ván của một ngôi mộ vừa cải táng ven sông. Không có một nén nhang nhưng khi trở về với đất nàng là một người đàn bà hạnh phúc. Hạnh phúc bởi nàng vẫn hằng khao khát được yêu - Tình yêu dẫu có muộn màng vì phải chờ đợi và chỉ trong thoáng chốc. Nàng hạnh phúc. Hạnh phúc vì được chết trong vòng tay điên loạn của lão. Nàng được chết khi trên mình không cần một mảnh vải che thân. Với nàng sự khâm liệm là một điều phỉ báng. Nàng đã hiến dâng hiến dâng một hình ảnh của tuổi thanh xuân cho lão. Và dường như ở thế gian này kể cả các bậc vĩ  nhân chưa một ai khi trở về với đất có thể sánh với nàng khi được hóa thân thành một hài nhi.

            Đôi tay lão đã bê bết máu vì phải cào phải bốc. Mộ nàng chỉ vèn vẹn không khác gì ngôi mộ cải táng mà người ta vừa san lấp.

Đã có một thời gian dài dễ phải trên dưới chục năm dân trong vùng vẫn đồn thổi rằng những đêm tối trời những đêm mưa phùn gió bấc ở nơi hung táng ấy có một ngôi mộ vô thừa nhận vẫn lập lòe những ánh đuốc ma.

Chỉ có điều khi sáng ra trên mộ nàng vẫn còn những chân nhang mới cắm. Những thân nhang cháy chửa kịp tàn vẫn uốn cong như những gọng vó bè.

Còn lão bây giờ ở đâu làm gì thì hỏi ai cũng...chịu.

 

Triệu Văn Đồi

Địa chỉ liên hệ:

            Triệu Văn Đồi – Số nhà 56 - Đường Hoàng Văn Thụ – Tổ 15

Phường Hữu Nghị – Thành phố Hòa Bình – Tỉnh Hòa Bình

ĐT: 0218.3503889.

Emai: trieuvandoi@yahoo.com.vn

 

 

More...

Những câu thơ bỏ ta đi

By Lê Mai Thao

Những câu thơ bỏ đi

Ta như kẻ mất mùa giữa đồng trơ gốc rạ

Đốt lên đún khói từ cỏ mật

Hong lại ngọt thơm trong chiều đông

 

Thơ bỏ ta đi

Cầy cuốc mà chi đất màu bạc phếch

Giữa những điều sẽ mất

Chỉ còn ta với nỗi buồn có thật

Như ngọn khói này

Thơ đã bỏ ta đi

Vắt kiệt cho một ngày váng vất

ơ hờ những tiếng khen chê

Nào đâu

Nào đâu

Là những u mê

Của lối về ngày xưa bao khúc khuỷu

Những câu thơ bạc

Những câu thơ như lửa thiêng

Những câu thơ leo lét bên thềm năm cũ

Rụng rơi

Ngủ vùi

Tro còn ấm.

http://i16.photobucket.com/albums/b47/a2512/IMG_5158.jpg

 

More...

Kẻ giời đầy

By Lê Mai Thao

http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTePQqq8H5EOE_SzTjzdr0-rtTBeAedpolaAx1Hd4PJfOxVniTcvu_roKu-

Kẻ giời đầy.

 

Kẻ giời đầy

Loay hoay bơi giữa gió mây.

Tưởng đường lên giời mở ra trước mặt.

 

Kẻ giời đầy đói quay đói quắt

Sục sạo tìm cảm xúc nấu món ngon

Đắng ngắt đắng ngơ trước bàn tiệc sáo mòn

Vặt tuổi cho thơ bay trước gió.

 

Kẻ giời đầy đồng lõa với bóng đêm

Cùng dò dẫm trên từng con chữ

Như người đàn bà quá lứa sinh con vật vã.

Những câu từ vắt kiệt đọa đầy thân.

 

Kẻ giời đầy hăm hở bước chân

Tìm đường đi cho muôn ngàn câu chữ.

Ngơ ngác giữa những sắc màu no đủ.

Một mình một cõi mộng ngàn sau.

 

Trầu đã khô mà vẫn mơ cau

Vui đến xanh cây và buồn khô lau sậy

Những kẻ giời đầy muôn ngàn cao vọng

Đốt đời mình cho những phút thăng hoa.

 

Kẻ giời đầy đó là…

 

 

 

 

 

More...

Ghi chép lăng nhăng

By Lê Mai Thao

Phòng giáo dục Thành Phố vừa kết thúc cuộc thi giáo viên giỏi. Hôm qua mình đọc một bài viết trên VietNamnet thấy có viết về cuộc thi giáo viên giỏi ở Thành Phố Hà Nội.Tự nhiên cũng muốn viết một cái gì đó mà rồi lại thấy ngại..thấy động chạm.

Nhưng mà nói chung là mình thấy nản. Già rùi.Giáo viên giỏi cấp Tỉnh cứ bốn năm một lần phải dậy lại trong cuộc thi Thành Phố sợ các cô ngủ lâu lại dốt . Năm nay thời gian đó rút ngắn hơn hai năm một lần phải dậy lại. Tổ mình có chị là giáo viên cấp Tỉnh sang năm nghỉ hưu vẫn lều chõng đi thi.Nản.

Mình đã từng viết một phóng sự về cuộc thi cách đây hai năm nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại để nó nằm mãi trong tập tin. Đành vậy.

Đến với cuộc thi là một bài kiểm tra viết khoảng 180 phút. Đủ điểm rồi mới bước vào thi dậy.Năm nay cuộc thi lại vào mấy ngày mưa rét sụt sùi nên thật khổ. Các trường bạn thì thuê tắc - xi chở đồ lề cồng kềnh đến. Có hiệu trưởng thì nói nếu các em đỗ hết anh sẽ đèo một buổi đi chơi khắp thành phố. Và đồng chí ấy đưa đón giáo viên suốt mấy ngày liền. Khổ thế! Dưng mà nếu trường mà không có giáo viên giỏi thì hổng có thành tích chi mô. Lại vẫn là thành tích.

Bọn mình phải trực chiến suốt mấy ngày. Bởi vì có cô giáo bắt thăm phải bài dậy khó quá nên bỏ. Thế là giáo viên khác phải làm anh hùng lấp lỗ châu mai.

Mình cũng ngất ngây mấy ngày liền cho máy chiếu. Ông xã nói sao cư phải khổ thế? Dưng mà biết làm sao?Khi đã là cái nghiệp..

Con gái gọi điện về . Mẹ ơi! Cố gắng nhé! Con chúc mẹ..

Cơm nước linh tinh hết cả. Nhà cửa bề bộn hết cả. Giấc ngủ cũng vì thế mà rất ư là chắt chiu.

Rồi cuộc thi kết thúc. Vẫn giống cuộc thi lần trước họ trao giải đổ đồng mầm non tiểu học trung học và tất cả thể dục nhạc họa ...cùng với các môn khác.Tổng số giải thưởng cho THCS chỉ có năm người đoạt giải. Môn Lý Hóa  Anh Âm nhạc và Ngữ Văn.

Mình đạt giải Ngữ Văn và ban giám khảo nói tiết dậy xuất sắc nên chọn báo cáo trong lễ tổng kết. Mình dậy trong hội trường cho toàn giáo viên thành phố và sinh viên dự. Xong lên nhận bục nhận giải với phần thưởng hoành tá tràng trị giá 150 ngàn đồng.Hu hu

Hôm sau phát hiện ra chiếc máy trợ giảng Hàn Quốc để quên tại hội trường mua với giá 5 triệu đồng đã biến mất. Ôi! giáo viên giỏi ơi!

alt

alt

Chăm chăm vào hỏi trẻ con

alt

Ngây ngất và say sưa

alt

Đồng chí nhà mình

alt

Giải thưởng hoành tá tràng.

More...

Một sai lầm nghiêm trọng

By Lê Mai Thao

Đám học sinh rủ nhau đi chơi ngoài bờ sông. Bãi cỏ ven Thịnh Lang xanh mềm cát mịn phẳng và đẹp lắm. Bọn trẻ thường tìm đến đó thư giãn đá bóng mỗi chiều sau giờ học.

Vậy mà buổi trưa… Cả trường nháo nhào hoang mang vì một học sinh mải đuổi bóng mà tụt xuống hố sâu và không bao giờ về nữa…

Nắng nhòa trên đường. mệt đói..buồn thương trở về nhà. Cả trường không ai nghĩ gì đến hôm nay là ngày gì nữa.

Mình về đến nhà. Dắt chiếc xe Mipha màu xanh tiếng bánh và nan hoa kêu lách tách.Ngày ấy là oai lắm! Cái cổng sắt mở toang. Hoa giấy đỏ rụng đầy sân nhà. Hàng xóm im ắng lạ. Không  thấy con trai đâu. Mình ngó ra sân bóng - nơi nó hay chạy thục mạng- không. Hàng xóm thân thiết cũng không.

Nắng nhễ nhại. Mình lao ra đường gọi và gọi. Không thấy.

Hoảng loạn. Lo tột độ . Mình khóc và bổ nhào đi tìm.

Tự nhiên mình nghĩ đến bãi sông  sau nhà. Đến cậu học sinh vừa nãy. Đến con trai.

Vừa chạy ra sông vừa khóc. Hàng xóm đuổi theo. Nửa tiếng trôi qua.

 

Bãi cỏ ven sông Đà. Những vầng hoa xuyến chi trắng tinh trải mênh mông.. Phía xa nắng chảy ròng ròng trên cỏ. Trên cát.

Cái bóng lũn cũn của nó lẫn trong hoa cỏ may lẫ n trong đám hoa dại vươn cao.

Con trai đó. Nó mặc cái quần sooc kẻ Thái Lan. Cái áo lính thủy bám đầy cỏ may. Mặt đỏ ửng đầm mồ hôi và những lấm tấm hạt cây điền điền bám vào.

Nó cuống quít dạ thưa rồi chạy vù về dúi cái gì đó sau vô tuyến . Mình điên lên trong lo lắng tột cùng và hoảng lọan lên vụt cho con mấy roi  thật đau rồi bỏ vào bếp. Nó im lặng ..rồi  nằm… rồi thấy ..nó khóc.

Buổi chiều. Gọi con dậy ăn cơm. Mình mới kể chuyện buổi trưa cái chết của c ậu học trò khi ra bờ sông nỗi lo lắng sợ hãi của mẹ.. và dặn con..Mình lúc đó mới hỏi. Con ra đó làm gì một mình vào buổi trưa. Con có biết mẹ lo thế nào không?

Nó đứng dậy ra đằng sau vô tuyến.

-  Con đi hái hoa tặng mẹ ngày 8.3.

Mình thấy trong tay con trai một chùm hoa dại xuyến chi đã  héo rũ. Mình nhòe nước mắt ôm lấy con trai.

- Ừ! Đúng rồi! Hôm nay là ngày 8.3. Mẹ xin lỗi con trai.

 http://img.photobucket.com/albums/v444/Ferdyjp/DSC_0808.jpg

Chuyện xẩy ra đã lâu lắm rồi. Lúc đó con trai mới học lớp 4

Hôm nay muốn ghi lại để nhớ một câu chuyện đáng yêu và lỗi lầm của mình khi đã đánh con. Có lúc mình là một bà mẹ tồi thế đấy. Ôi ! Ngày 8.3 ơi !


 http://maithao.vnweblogs.com/gallery/11029/previews-med/Image%28216%29.jpg

Con trai bây chừ

More...

ÔI! Biết gọi là gì nhỉ?

By Lê Mai Thao

Đêm qua mình ngồi viết cái gọi là sáng kiến kinh nghiệm đến 2 h sáng. Điên mất! Năm nào cũng vậy không biết gọi tên vụ này là gì.

Mấy hôm nay các cửa hàng photo tấp nập. Ngó vào toàn giáo viên. Mình gọi đó là khoảng thời gian rất khổ đau và rất sến. Mình chán vụ này. Thà viết một bài báo về kinh nghiệm giảng dậy còn thú hơn. Bởi vì…Kinh nghiệm cái chi mô. Thực ra là ghi chép lại những việc đã làm. Soan sửa một tí ra vẻ minh chứng một tí số liệu một tí hiệu quả và kết luận một tí…

Mà không phải ai cũng chuẩn bị cho tất cả sự ghi chép đó. Nhiều giáo viên chỉ việc gọi đồng nghiệp…làm đi nhé! Cho tớ gửi ké cái tên một góc nhé. Thành ra nhóm tác giả..Ra cửa hàng photo đóng bọc ..long lanh và mọi thứ nằm đó ngang dọc trên bàn các cấp lãnh đạo.. Rồi nghĩ câu từ phê duyệt rồi xếp loại..rồi chuyển lên trên…rồi đợi xếp loại …rồi lại chuyển lên trên… Rồi cái gọi là SKKN đó nằm ở đâu đó trong suốt một năm ẩm mốc bụi bặm trong lãng quên. Không vận dụng không í ới. Vì mày là SKKN. Rồi năm sau cứ đến thời gian này là lại bắt đầu cái việc phải làm rất tẻ nhạt về hình thức này.

Nếu là sáng tạo thì sự nghiệp giáo dục của mình bao năm nay không phải như bây giờ? Mà…Tự nhiên mình thấy cũng cảm thấy phục mình và đồng nghiệp quá. Những nhà sư phạm vĩ đại nhất của thế kỷ 21 từ bé đến nhớn…Vì năm nào cũng có thể nghĩ ra một cái gọi là sáng kiến kinh nghiệm để viết.

DSC01417.JPG  2.6 MB

Mẹ con nhà đậu đũa 

More...

Tưởng vậỵ mà...không phải vậy

By Lê Mai Thao

Mẹ mình kể. Ngày xưa mẹ rán con cá chép ngon lắm bày ra đĩa. Đến bữa nhìn con cá vẫn rất vàng giòn nằm nghiêm chỉnh với xung quanh những cọng rau thơm màu xanh. Mẹ bảo : Ăn đi các con.! Mình thò đũa thấy con cá sao mà mỏng. Mẹ bối rối bảo con cá này sao vậy.? Té ra con cá ấy đã bị bà chị mê cá chép ăn vã hết một mặt sau đó úp mặt kia lại . Tưởng vậy mà không phải vậy. Mình đã gắng gỏi nhiều điều lắm trong cuộc sống. Có những lúc tưởng không thể gượng dậy nổi. Có lúc ốm chán nản tuyệt vọng nghĩ đến cái chết. Có lúc mình bày ảnh chân dung rồi nhìn trân trân và hình dung đám tang của mình. Có lúc tưởng mình lên đường và giời gọi rồi kìa. Mình tưởng tới cái tiểu đựng đầy xương của mình chân tay và hộp sọ. Kinh thật! Điên mất!Vậy mà bây giờ vẫn sống nhăn sống nhở. Một chiếc lọ sứ rất đẹp mình thường để cắm cành đào ngày Tết. Mình nâng niu nó cất cẩn thận và nghĩ rằng để góc ấy thì khó lòng sinh chuyện .Ấy vậy mà sáng ngày 6 tết ông lão nhà mình đã kéo đổ cành đào làm vỡ tan.....Xem ra cái gì đẹp cũng thật khó gìn giữ thật mong manh dù mình nâng niu đến thế nào. Và hạnh phúc con người cũng vậy phải không? Thật là khó phải không. Kể cả khi ta đã phải chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Tự nhiên thèm biển kỳ lạ thế này! Biển mùa đông ấm áp! "Tình yêu và hạnh phúc là hình với bóng nếu biết bảo vệ thì hạnh phúc sẽ thành sự thật ngược lại nếu không biết bảo vệ thì hạnh phúc chỉ là một hình ảnh ảo tưởng không bao giờ có thật"

More...