Cánh diều thủy tinh

By Lê Mai Thao

Cánh diều thủy tinh.

 

Truyện ngắn của Lê Mai Thao

 

Nó không biết bao giờ ba mẹ về. Đã thành thói quen rồi cứ chiều đến sau khi từ trường về là ùa vào lòng ông nội. Ông đã ngoài 70 tuổi mái tóc bạc trắng vóc dáng bé nhỏ nhưng nhanh nhẹn. Ông cho nó uống nước chanh pha sẵn trong tủ lạnh. Nó khà lên một tiếng đầy khoái trá khi mệt mỏi sau bao bài học căng thẳng mà trở về nhà uống cốc nước chanh ông nội pha bên ánh mắt chờ đợi của ông thì thật tuyệt vời biết bao.

-        Ông ơi! Nó reo lên. Cháu được điểm 10 môn toán. Ông thưởng gì cho cháunhé.

-        Cháu giỏi lắm! Ông cười hiền. Ông sẽ thưởng cháu muốn gì nào.

-        Hai ông cháu mình ra bờ đê thả diều đi.

Trước thành tích ấy lẽ nào ông lại từ chối nó. Ông sắp xếp bữa cơm chiều cắm sẵn nồi cơm điện hẹn giờ cằm lấy chiếc diều nhỏ mà ông hì hụi làm từ tuần trước và cùng nó ra bờ đê.

http://www.apavietnam.org/imagelibrary/vu_canhDieu.jpg 

Chiều cuối hạ gió từ triềnsông Đà mang theo hơi nước từ những dòng chảy cuồn cuộn thổi tới mát lộng. Haiông cháu thả sức hít hà hơi nước và không khí thanh sạch nơi triền đê. Nó bắt đầu thả diều. Con diều trong tay nó trở nên bướng bỉnh hơn bao giờ hết. Nókhông chịu bay lên dù gió thổi rất mạnh. Nó cứ bổ nhào xuống vệ đê đầy cỏ may.

- Để ông giúp nào.! Ông nội ra tay. Chỉ một loáng cánh diều đã bay bổng và ru với gió chiều trong vẻ mặt đầyhân hoan của nó. Gió sông Đà thổi bên ông nội tiếng cười của nó như vỡ òa buổi chiều êm đềm bên sông quê. Rồi khi chạy chán đã mệt rồi nó nằm xoài trên triền đê thơm mùi cỏ mật mà thở phì phò để mặc ông nội đấm lưng như chăm sóc một cụ ông vậy. Nó cứ để yên cho ông chăm sóc mà nhắm nghiền mắt lại tận hưởng giây phút yêu thương ấy.

 

          Ba mẹ nó chiều nào cũng bận rộn. Ba thì sau mỗi cuộc họp thường là những buổi gặp gỡ giao lưu tiệc tùng không ngớt. Còn mẹ lại khác. Mẹ vốn mê cầu lông lắm. Mẹ đã từng giật giải cao nhất giành cho cán bộ công nhân viên chức toàn tỉnh nên thói quen về muộn của mẹ là thường xuyên. Thức ăn có sẵn trong tủ lạnh ông cắm bếpvà hì hụi. Thành thử chiều nào cũng vậy chỉ có nó và ông nội. Nó tha hồ kể chuyện trường lớp. Rằng thằng Tèo chơi xấu mượn bút nó rồi làm hỏng mà chẳngthèm nói gì. Rằng cái Bống động một tí là khóc nhè mà tiếng khóc của nó nghe thương lắm ông ạ. Nó chỉ muốn động viên một tí nhưng vừa an ủi thì cái Bống lại khóc to hơn thế mới chán chứ. Rằng cô giáo của nó có biệt tài kể chuyện. Hôm nọ cô ấy kể một câu chuyện về một bạn học sinh nghèo khổ xúc động đến nỗi mà cả lớp khóc như ri .

-        Thế cháu có khóc không? Nó cười mỉm và đáp. Cháu cũng thế. Đáng xấu hổlắm phải không ông? Đó là sự yếu đuối phải không ạ.?

-        Ồ không! Cháu biết thương và đồng cảm như vậy là ông rất mừng. Đó làđiều tốt không phải là đáng xấu hổ. Cháu ông rất ngoan đấy.

Trong khi đợi bố mẹ về ông tranh thủ làm cho nó món đồ thủ công. Khó thật đấy ! Ai đời  cô giáo bắt đan rổ thì làm sao được. May màcó ông. Cặm cụi chẻ chẻ vót vót một lúc ông đã đan xong chiếc rổ xinh xắn. Nó cứ gọi là sướng mê tơi. Rồi ông đưa nó ra sân vận động. Nó chạy đùa với bóngcòn ông chỉ ngắm nó và mỉm cười. Thỉnh thoảng nó đá ra ngoài ông lại là người nhặt bóng hộ nó. Mỗi lần như vậy ông lại ôm ngực ngồi thở và ho. Chắc là ông mệt.

Có lần ông hỏi nó. Cháu thích gì nhất trên đời. Đang nghĩ tới chiều nay lại đi thả diều với ông ngoài triền đê nó nheo mắt và nói ngay cháu thích một cánh diều bằng thủy tinh để suốt ngày có thể để bên cạnh để cháu tưởng tượng mình cũng đang bay như một cánh diều.

-        Ừ! Ông gật đầu. Ông mong cháu học thật giỏi để sau này bay cao như một cánh diều nhé!

-        Nó cười. Cách nói ấy của ông được gọi là so sánh ẩn dụ. Cô giáo cháu dạy thế. Cháu sẽ cố học cho giỏi. Nhưng nếu cháu được điểm cao ông lại cho cháu ra triền đê nhé.! Nó cười và nheo mắt làm bộ bí mật. Ông đừng khai ra mẹ cháu mà biết thì chết đấy.!

Chiều nay nó đi học về thấycánh cửa như rộng thêm ra căn nhà trống hoang trống hoác bởi vì không thấy ôngđâu. Ông đi đâu nhỉ? Nó lụi cụi xuống bếp và bật đèn lên. Một mẩu giấy nhỏ củamẹ ghi rằng ông bị mệt phải vào bệnh viện. Tự nhiên nó hoảng sợ. Một cảm giáckhông an toàn choáng ngợp trong lòng khi nó nghĩ đến ông. Nó ngồi im trong bóngtối đợi điện thoại mẹ gọi về. Rồi mẹ cũng về cả ông nữa. Nó vui quá nhảy choàng lên ôm cổ ông khiến ông nhăn mặt vì đau và mẹ thì quay xuống mắng chomột trận .

Nhưng từ hôm đó ông mệt lắm. Những buổi chiều thả diều nơi triền đê chỉ còn là ký ức. Nó cũng không thiết nữa mà suốt ngày ngồi đấm lưng cho ông. Bàn tay bé nhỏ của nó chạm và tấm lưng ông gầy guộc. Ông gầy lắm lại không ăn được. Đêm nào cũng vậy ông đau ngực và ho suốt đêm. Đêm qua nó thấy mẹ thì thầm gì với ba rất lâu và nhìn ông đầy lo lắng. Không biết ông có sao không? Nó cứ cảm giác ông bị ốm rất nặng. Nó đã nghe mẹ loáng thoáng nhắc tới bệnh ung thư và di căn. Trước hôm đi viện về ông còn lững thững đi đến bộ tận mấy cửa hàng cuối phố. Mà ở đó đến nhà nó cũng xa ra phết. Còn mấy hôm nay ông chỉ nằm và thở. Nhìn ông nội kê cao gối thở một cách khó nhọc nó thương ông lắm và chỉ muốn khóc. 

Chiều nay ông ngồi dậy và run rẩy đi từ phòng học của nó ra nó đã thấy mừng. Nó dìu ông nằm xuống đi văng vàđọc ông nghe bài văn được điểm 9. Té ra nó viết về ông nội. Gương mặt ông ánhlên niềm vui nhưng nước da xanh và gầy quá. Ông nói thều thào trong tiếng thở: Cháuông cố lên nhé! Cháu là niềm hi vọng của ông và ba mẹ đấy. Học cho giỏi ông sẽphù hộ cho cháu. Ông lại ôm ngực ho rũ rượi và thở một cách khó nhọc đau đớn.Rồi ông lên cơn đau vật vã. Ông nghiến răng lại không kêu. Bố vội vã gọi bác sĩtiêm thuốc giảm đau. Nó khóc òa lên.

Nó không tin nổi là ông nộirất mực yêu thương đang nằm kia trong bộ quân phục với những tấm huy chương đỏthắm trước ngực.  Ông nằm đó như vừa bắtđầu với một giấc ngủ dài khi phải mỏi mệt chạy theo cánh diều của nó dọc triềnđê. Các bác trong hội cựu chiến binh xếp hàng tiễn đưa ông trong những bộ quânphục trang nghiêm như những người lính. Nó nâng tấm hình của ông và đi đầu đámtang. Nó không khóc nữa mà lặng lẽ như một người lính nhỏ tiễn đưa người đồngđội của mình. Cũng giống như những người lớn nó cầm một nắm đất và thả xuốngmộ cho ông và thì thầm: Ông ơi cháu nhớ ông lắm. Cháu thương ông lắm! Sao ônglại bỏ đi thế này hả ông? Ai sẽ cùng cháu ra triền đê thả diều ông ơi. Nó ngẩnglên và giàn giụa nước mắt từ bao giờ.

Hôm nay tất cả các cô các báctập trung tại nhà nó để làm ba ngày của ông. Khi mọi người còn bận bịu với côngviệc thì nó bỗng thấy mình như thừa ra. Hơn lúc nào hết nó nhớ tiếng nói và nụcười hiền từ của ông nội. Nó nhìn cánh diều tre mà ông đã làm tặng nó treo trêngóc tường vẫn còn đó mà lòng nặng trĩu một nỗi buồn khôn tả. Nó đi vào phònghọc và nằm vật ra gường. Nơi nào cũng còn lưu lại hình ảnh của ông. Nó bỗngphát hiện ra phía cuối ngăn kéo có một gói lạ. Một hộp nhỏ được bọc giấy báo.Nó mở ra. Cái hộp nhỏ và giấy gói có phần không được chặt tay nên đầu một phíahộp không vuông vắn lắm. Cái gì vậy? Ai gửi cho nó vậy. Nó hồi hộp nín thở. Mộtmảnh giấy với nét chữ run rẩy của ông và một cánh diều bằng thủy tinh nhỏ nhắntrong suốt.. Cháu nội yêu quí của ông! Ông muốn được sống thật lâu bên cháunhưng căn bệnh đã khiến ông phải rời xa cháu rồi. Chúc mừng sinh nhật cháu!Mong cháu học giỏi để mãi bay xa như cánh diều.

Nó nhìn lên tờ lịch treo tườngđề ngày 9 tháng 7. Đó là ngày sinh nhật nó. Ông ốm nặng cả nhà bận rộn lo lắngnên không ai nhớ. Ông đã chuẩn bị cho nó từ khi nào nó đâu có biết. Ông ốm nặngthế mà vẫn muốn giành cho nó niềm vui sướng cuối cùng. Nâng niu cánh diều thủytinh trên tay nó ngồi lặng một mình cố kìm nén rồi không chịu nổi con tim bénhỏ của nó rung lên. Nó bật khóc.

http://ecktt.files.wordpress.com/2009/05/dieu.jpg 

 

 

More...

Bài thơ gián điệp

By Lê Mai Thao

Có những tên gián điệp.

Có bài thơ như những tên gián diệp

Hèn nhát chẳng dám lộ mình

Lấp ló đâu đâu

Cảm xúc đâu đâu

Loanh quanh không lối thoát

Ừ thì ta hèn nhát

Ta là kẻ phản bội cảm xúc củamình

Giấu ta đi đâu?

Trói ta vào một ngày đánh cắp

Đốt ta một ngày nước mắt

Khô như cõi vô tình.

 

Có một nỗi buồn màu ban mai lụi

Có một cảm xúc không dám gọi tên

Có một không gian bắt chước màu đêm

Màu nước mắt.

 

Kẻ hèn nhát nấp kín trong ta

Gọi không thưa

Tìm không thấy

Ta ơi khi nào trở dậy

Đốt cả chiều ngày cho cảm xúc xưng tên

Tên gián điệp trong ta

Là sự yếu hèn.

 data:image/jpg;base64 /9j/4AAQSkZJRgABAQAAAQABAAD/2wCEAAkGBhMSERUUExQUFRUWFx8XGRgXFx8dGxQaGiMXIBwaGBgXHSYeGB8jIBkYHy8gIycqLC4sFh8xNTAqNScrLikBCQoKDgwOGg8PGjQfHSQsLCwsLCksLCwsLCwsLCwsLCwpKSwsLCwpLCwpLCwsLCwsLCwsLCwsLCwsLCwpLCwsLP/AABEIAFoAigMBIgACEQEDEQH/xAAbAAADAQADAQAAAAAAAAAAAAAEBQYDAAECB//EAD4QAAIBAgQEAwUFBQcFAAAAAAECEQMhAAQSMQUiQVEGMmETcYGRoUJSscHwFGLR4fEHFRYjM6KyFyRDcoL/xAAYAQADAQEAAAAAAAAAAAAAAAAAAQIDBP/EAB8RAAICAgMBAQEAAAAAAAAAAAABAhESIQMxQVFhIv/aAAwDAQACEQMRAD8A+J45jmOYkDek2KzglSkKIlpqO2ll0kaFBpkMGkK0wyx6n0xI098UfCnHPpUk30yZgXgQB036dcJ9BVl7wcMqoxjmEgE3Fp1QekmA3cEdMGZyodLX81RZj3KfnvhR4Y0kAmpB38shdzEE3Att62OGebqiJU3Dq0REGwt/t/QxmlotfAuvQ1Mo1FQ7XM26CfdqBJvtfCo0EoV9etSR7QHTJAIgC8QQxMAgm3bDfMAFkOmxYneNXU3Nv67YQVfYuHAqhHnlQizAmRDTAAC3ncsu+Kbol7F1PLAuNJ1BUBuB3E/W1v44oOHNKRAB1Nfq1522thdweiGqLcICACSNQABBJi3Ym17xh3k284EQXYnSLbkx/IdvTAnozkBcWq7IpUqG5ToAIkpNxJPe5xDZzLspctN1JHSQQ1/p+OPpGdp04VRMCJLRMg35hsNVt9hj5/xdSWYyeVCIJncPtJkKLDsJ6TirQoA9OuKr5cBQhWlpJWeYqakMfeIBi3XvjXhNLlczs0db3H6+OPOXyzBstzBZQz9mFLVOVj6qD8G64JyWUJUsbA1YsJIu029xwMt9DAZjUlRyXLqykEC0EtuZsZiBHf4oOLGKp2MPFjvB7gn6YZ5GijLVLvpCqSu8u0jSB27mek9cDZEUlzAWsYpFwGMEwJ7AgkdfhhmEOwLK8PR3qLUZgqhykCQXiwNxAMC99hbC5uDmd5wxGcNJ63szvqQyoNmJBiQYPqL4G/vQYzk34dCQgxzHeOsaAa0txim4NVPs3AIGorEKJBEwQx5hc7DeR2xN5emWYBQSTsBufdil4MKil1iVUqWEGJ2juDJ0Wvc4GNMqfD2XQUgX1g64J08kBRFwJ1EiI+OGFUi0EaXYEgHb0N5tEAn39cBeHc4wokEoyhiDTaoJDQwLrTnzAfbGxGDqyzUQEQdUQRp8oiYMWkj5Yi9ESbsKzOd0shAkAgkEBgbfdO49DiYq1j+0kgA6SwAZSPvC4UzN5udxecPszawO4jmg6YI/A4AoZSGEzPUxbcixm9uuMZ8nwISoM4SirJZtLBZsJDknlESNMTvfr6Swy6hme5GmpI0m1xHxHmPwwmr11DsFJABI5v8A5iY26HB1PiR16WFk6gAEXMyYv6Tt9Maw2hTDs6JQgQSTAnuT/P1xB+JqQ9q0AjkAgkE2KSTG0km3TbFvnuK0QoaCGNSQo8gESBfmO0b7euILPV9dSoxgAqCNR8xkbTuSFPyxclXQQdA9KsyFJ51H2TsT/mAbi3mJj1OLHh3G8tTWnSqUOam9V2dCCXcyEBB2UBiD15RhJw5FY0IQ9ZkgBipMkEi0Aj4jGeSy3+Y2kE+Y95Akz7oGEpMJNBeXApJUPLqnToYE2ZWBNtt++8WwozFD2jrzKGZ9ogCSLyLDD+nUBkwDNiT6g3wDxChLqqiGLAIIuWJUAfMjFJeGMexPUoUytcywY1R7MBbMATqlpsRKmIvPTC80h0FsNM55WEmFqVGFIgwFOkap2vEEfu48ZfxLQVFVslTYgAFjVqDUQLmAYE7wMGN+0dKZJY4ccxzABrS3GK/JaawPsKbayKaQ3OZPs0Y2gQWKwINmg33kaYviq4FlgdaFRLWgglliSApsFk2JjrbAA38OZXSagRhYOpDqAWGqIUGZMXtBGKhKjONIppqYBNZgBbi5NgpsbneTPSFnA8goaFXlMmCbjzdd7b/DD32Y1iYgCy9Wve/pH1tjL0i9mGbyWo01Sl7PlAJLEq5Jgus7KSLYBr0tJgkmJi8xv6kb3gfnhzWp6YkAAzsdVtxJ7xuMIs5m2FTllWvsIiZHLawFx6YiUEwT2B5rLhySJMliBaeUCCfS87d8aVGJVlAuSNJkktE7xub4Iy66aiaUFQ6IAYkKCQxJsRt6mLbbYINMQix5dXNeT63+UY0WkTKQLxHKg0dAOgoHLKywysEImZOqWG1o1AWk4TeJKNKpTpCmtQFKSBtUEauoBXcXmd+aOmKmugFMiAxLSQQZAAMX1XBMk9oHfCCplm1anPtAQWKzBEESJIO4FrHf4YsUZWA5GhTK0t1OoAgCdY1PLAADYQI7/QvJ0CF0NOoU2VNMLBZjJJiXsGEW6dBgenkWEGICxF9iRMDDzhZ9nUD6KdTuriVaR9PeMYykkymCrw3QCsknVYm3Q9I+Pw9cL+IcMLMWZoIgqtyXJKWG/Qk3jb3Yrc2zVW1lQCbntMHYdOwHQAYW8cIZdZKIyumlUWC0lQSSBEAKNzMnbBCX9MyT2R2eqGmjApJJqID1iyx7wScJqfCyQDrpCRPnFp+OGfEWdssxL6kp1mpU1LLyBpdjpHMZKjmNtxgJOEIQD+0UhI2IeR6GE3xtR0IRY5jmOYYzanvi94dRKKlUhyHulS81CGIJBJ3BIE91+cJRQE7ge/Fn4XUaOZ11GYDGQs3NgbWEz64pCaKrgj6lBuom+ncb3BPX+GHgEVkm50tHfoNx1uNvzx1wHgpFPURy9p6zYm0FY+eHVLLKaggCymTBAuUgdY2InrO2GuMwadinPUpAsLSTpMgAzEkEwbifXfElxOoadUgCFJjSDqI2gyNwfyOPoPGODSo09THfv2t+hiS4jw5tSiJHMFB8q82qwaZ+36z2jA+Mcf0xocV01AQFJ0gCQCBIsYO0apHzwyKgML6uUXKxJhZsCY7e7tgbJ8MQVw3s2emFRSC0G6qAA0dCAZi8EdcNn4WxZT94k+adzMADsMQ+NhJaAM8dEGVIIvpvNiTveRt8IxnV9nmHRMutZiyHVKeSSqi6DmEgyQIuPXBuc4MWKgGeUja09YJI7jthTmshUS4LowWxpmIB31BT1Eg9xGHuPZMdCZ80FLC0EA/RSN79flhrkDqMgALEmNhePxjC7McOAhl1EsBcfd0gEfET8AMGZDLiFZg+hCqvoIklrgKWtO/yxlKNst9DwuNFt9+hgYTcUUWiTLKT2MEYY0KlPVU1K8EEqFYQpJEBiQZA9N8LuJ1lI0oGLSAonaCCxJtNpgDCw2jNELxHJBNZJuG/jguh4UrMqsGogMAYNVQRPcE2PpgbPKXNSWkF4BMwASSO9tzhrlOLZNaaK2ToMwUBmOYqgsQBJICWk3jG0UvTo2Ict4LrvbTffe2Cf+nuZ6qI9CD+focNF8ZV1E/9tHqXH4rjdvFlVipK5c9gtcD6OBM7fPGlRFcicPhPMqf9OoR3CyLd/T54acP4TmKRldLH1pi354ouGcYr1joGXSEUsYrodY1L2n73WBAMkY0bj9ZVVzk6+lgTI0tYE76SdPlMBomLYMYhkzDhnEMxRJb2NPV0060n3lXGKDKePKwMPSi24qvcn0LHC08cAorXelURak6Qw52KmJFPzFZ6iRfvbHjhnFaNaoiU9XtHcoC6lV176QzAKGAmxM322mrS6Yqvwo18fdHpVI36H56kOCF8d5Y2dWFp/wBMfiF/U4QVss19QIBiSdhqGsS2y8vNc2W5gY64ciVZ9nVokqNWkuIYEgQCJAiRJPfrGHkLErKHinINYlQTe6lfnD3wQ3G8jy3J6godt/3jG+IupljsVBa4Om4UqOa/YbfPAX7Ad9/1bDsVH0rJ53J1CCGjSTGpgPMIKienW3bG2ay9DVqVlLHZSwvf1t/QY+Vtkze5iP1tjujl2AIDOJiNLGR7jNhGBMKPplThtBi2oIraNKrqGkSIJUU5MgALft8gKXhvLqYaopJMkw17dLbYhhnKiC1Rj8fzxrT45mCPMYw9C2UnG8vTpCKalx6MAI7cxBBkD6Xwsy/DUrwq0WD6gxJKxpH7wsDv1wjo+IKxLAgqAbS0lvUxt88Fpx1tzcYjTY6Pec8DVArKtNyJUrAkddUxvaMDn+yKubjSAe+q2GFXxgIhaSL6gXwJ/jWp95vmf44dRC5HyokxHrj2bKI3+ke/+WPIG3vx2+wxgbBPD+IFNYJKhwA0KGkBg2xHdRa03nDlPG1cVBUGZr6gdQOlbETHLGkiHqWi2rE0BfHYGEMfZbxZUpEtRq1dRJMPBVdQ5tIixu11jcDGWV8X5hayVnqGoyVFqQ8kEqQbqCBBi+Ez48nfAIruI/2gVajhlZlJKsSQrQ+ikrlAQYkpM6toFryJ/jB0r1KtIUwWPm9kisw1KwnRYSyK0dx1xOHHAMOwKSr4oWWC0+VhcglXM3YagxMambr1xgnF6XT9pX3Vp/5KcIwMdjBYqKFOOR/58wPeFb8hjRPElVbpmRNxzUoIm1oJGJuMdjBkwoosv4lqKoE0Gj1Kk/7YwVS8QVD5qamfuVVP0JxKx+GPKDDyYYosv73+9Qrj3Lq/4zjFuPUZgllv9pSPxxP0qzAGGI9xjDvhWYZhzMze8k/ji0yWqCX4nRbaovwOMTmE++vzGPXFsnT0zoSf/UYmmorOw+WGJKz/2Q==data:image/jpg;base64 /9j/4AAQSkZJRgABAQAAAQABAAD/2wCEAAkGBhMSERUUExQUFRUWFx8XGRgXFx8dGxQaGiMXIBwaGBgXHSYeGB8jIBkYHy8gIycqLC4sFh8xNTAqNScrLikBCQoKDgwOGg8PGjQfHSQsLCwsLCksLCwsLCwsLCwsLCwpKSwsLCwpLCwpLCwsLCwsLCwsLCwsLCwsLCwpLCwsLP/AABEIAFoAigMBIgACEQEDEQH/xAAbAAADAQADAQAAAAAAAAAAAAAEBQYDAAECB//EAD4QAAIBAgQEAwUFBQcFAAAAAAECEQMhAAQSMQUiQVEGMmETcYGRoUJSscHwFGLR4fEHFRYjM6KyFyRDcoL/xAAYAQADAQEAAAAAAAAAAAAAAAAAAQIDBP/EAB8RAAICAgMBAQEAAAAAAAAAAAABAhESIQMxQVFhIv/aAAwDAQACEQMRAD8A+J45jmOYkDek2KzglSkKIlpqO2ll0kaFBpkMGkK0wyx6n0xI098UfCnHPpUk30yZgXgQB036dcJ9BVl7wcMqoxjmEgE3Fp1QekmA3cEdMGZyodLX81RZj3KfnvhR4Y0kAmpB38shdzEE3Att62OGebqiJU3Dq0REGwt/t/QxmlotfAuvQ1Mo1FQ7XM26CfdqBJvtfCo0EoV9etSR7QHTJAIgC8QQxMAgm3bDfMAFkOmxYneNXU3Nv67YQVfYuHAqhHnlQizAmRDTAAC3ncsu+Kbol7F1PLAuNJ1BUBuB3E/W1v44oOHNKRAB1Nfq1522thdweiGqLcICACSNQABBJi3Ym17xh3k284EQXYnSLbkx/IdvTAnozkBcWq7IpUqG5ToAIkpNxJPe5xDZzLspctN1JHSQQ1/p+OPpGdp04VRMCJLRMg35hsNVt9hj5/xdSWYyeVCIJncPtJkKLDsJ6TirQoA9OuKr5cBQhWlpJWeYqakMfeIBi3XvjXhNLlczs0db3H6+OPOXyzBstzBZQz9mFLVOVj6qD8G64JyWUJUsbA1YsJIu029xwMt9DAZjUlRyXLqykEC0EtuZsZiBHf4oOLGKp2MPFjvB7gn6YZ5GijLVLvpCqSu8u0jSB27mek9cDZEUlzAWsYpFwGMEwJ7AgkdfhhmEOwLK8PR3qLUZgqhykCQXiwNxAMC99hbC5uDmd5wxGcNJ63szvqQyoNmJBiQYPqL4G/vQYzk34dCQgxzHeOsaAa0txim4NVPs3AIGorEKJBEwQx5hc7DeR2xN5emWYBQSTsBufdil4MKil1iVUqWEGJ2juDJ0Wvc4GNMqfD2XQUgX1g64J08kBRFwJ1EiI+OGFUi0EaXYEgHb0N5tEAn39cBeHc4wokEoyhiDTaoJDQwLrTnzAfbGxGDqyzUQEQdUQRp8oiYMWkj5Yi9ESbsKzOd0shAkAgkEBgbfdO49DiYq1j+0kgA6SwAZSPvC4UzN5udxecPszawO4jmg6YI/A4AoZSGEzPUxbcixm9uuMZ8nwISoM4SirJZtLBZsJDknlESNMTvfr6Swy6hme5GmpI0m1xHxHmPwwmr11DsFJABI5v8A5iY26HB1PiR16WFk6gAEXMyYv6Tt9Maw2hTDs6JQgQSTAnuT/P1xB+JqQ9q0AjkAgkE2KSTG0km3TbFvnuK0QoaCGNSQo8gESBfmO0b7euILPV9dSoxgAqCNR8xkbTuSFPyxclXQQdA9KsyFJ51H2TsT/mAbi3mJj1OLHh3G8tTWnSqUOam9V2dCCXcyEBB2UBiD15RhJw5FY0IQ9ZkgBipMkEi0Aj4jGeSy3+Y2kE+Y95Akz7oGEpMJNBeXApJUPLqnToYE2ZWBNtt++8WwozFD2jrzKGZ9ogCSLyLDD+nUBkwDNiT6g3wDxChLqqiGLAIIuWJUAfMjFJeGMexPUoUytcywY1R7MBbMATqlpsRKmIvPTC80h0FsNM55WEmFqVGFIgwFOkap2vEEfu48ZfxLQVFVslTYgAFjVqDUQLmAYE7wMGN+0dKZJY4ccxzABrS3GK/JaawPsKbayKaQ3OZPs0Y2gQWKwINmg33kaYviq4FlgdaFRLWgglliSApsFk2JjrbAA38OZXSagRhYOpDqAWGqIUGZMXtBGKhKjONIppqYBNZgBbi5NgpsbneTPSFnA8goaFXlMmCbjzdd7b/DD32Y1iYgCy9Wve/pH1tjL0i9mGbyWo01Sl7PlAJLEq5Jgus7KSLYBr0tJgkmJi8xv6kb3gfnhzWp6YkAAzsdVtxJ7xuMIs5m2FTllWvsIiZHLawFx6YiUEwT2B5rLhySJMliBaeUCCfS87d8aVGJVlAuSNJkktE7xub4Iy66aiaUFQ6IAYkKCQxJsRt6mLbbYINMQix5dXNeT63+UY0WkTKQLxHKg0dAOgoHLKywysEImZOqWG1o1AWk4TeJKNKpTpCmtQFKSBtUEauoBXcXmd+aOmKmugFMiAxLSQQZAAMX1XBMk9oHfCCplm1anPtAQWKzBEESJIO4FrHf4YsUZWA5GhTK0t1OoAgCdY1PLAADYQI7/QvJ0CF0NOoU2VNMLBZjJJiXsGEW6dBgenkWEGICxF9iRMDDzhZ9nUD6KdTuriVaR9PeMYykkymCrw3QCsknVYm3Q9I+Pw9cL+IcMLMWZoIgqtyXJKWG/Qk3jb3Yrc2zVW1lQCbntMHYdOwHQAYW8cIZdZKIyumlUWC0lQSSBEAKNzMnbBCX9MyT2R2eqGmjApJJqID1iyx7wScJqfCyQDrpCRPnFp+OGfEWdssxL6kp1mpU1LLyBpdjpHMZKjmNtxgJOEIQD+0UhI2IeR6GE3xtR0IRY5jmOYYzanvi94dRKKlUhyHulS81CGIJBJ3BIE91+cJRQE7ge/Fn4XUaOZ11GYDGQs3NgbWEz64pCaKrgj6lBuom+ncb3BPX+GHgEVkm50tHfoNx1uNvzx1wHgpFPURy9p6zYm0FY+eHVLLKaggCymTBAuUgdY2InrO2GuMwadinPUpAsLSTpMgAzEkEwbifXfElxOoadUgCFJjSDqI2gyNwfyOPoPGODSo09THfv2t+hiS4jw5tSiJHMFB8q82qwaZ+36z2jA+Mcf0xocV01AQFJ0gCQCBIsYO0apHzwyKgML6uUXKxJhZsCY7e7tgbJ8MQVw3s2emFRSC0G6qAA0dCAZi8EdcNn4WxZT94k+adzMADsMQ+NhJaAM8dEGVIIvpvNiTveRt8IxnV9nmHRMutZiyHVKeSSqi6DmEgyQIuPXBuc4MWKgGeUja09YJI7jthTmshUS4LowWxpmIB31BT1Eg9xGHuPZMdCZ80FLC0EA/RSN79flhrkDqMgALEmNhePxjC7McOAhl1EsBcfd0gEfET8AMGZDLiFZg+hCqvoIklrgKWtO/yxlKNst9DwuNFt9+hgYTcUUWiTLKT2MEYY0KlPVU1K8EEqFYQpJEBiQZA9N8LuJ1lI0oGLSAonaCCxJtNpgDCw2jNELxHJBNZJuG/jguh4UrMqsGogMAYNVQRPcE2PpgbPKXNSWkF4BMwASSO9tzhrlOLZNaaK2ToMwUBmOYqgsQBJICWk3jG0UvTo2Ict4LrvbTffe2Cf+nuZ6qI9CD+focNF8ZV1E/9tHqXH4rjdvFlVipK5c9gtcD6OBM7fPGlRFcicPhPMqf9OoR3CyLd/T54acP4TmKRldLH1pi354ouGcYr1joGXSEUsYrodY1L2n73WBAMkY0bj9ZVVzk6+lgTI0tYE76SdPlMBomLYMYhkzDhnEMxRJb2NPV0060n3lXGKDKePKwMPSi24qvcn0LHC08cAorXelURak6Qw52KmJFPzFZ6iRfvbHjhnFaNaoiU9XtHcoC6lV176QzAKGAmxM322mrS6Yqvwo18fdHpVI36H56kOCF8d5Y2dWFp/wBMfiF/U4QVss19QIBiSdhqGsS2y8vNc2W5gY64ciVZ9nVokqNWkuIYEgQCJAiRJPfrGHkLErKHinINYlQTe6lfnD3wQ3G8jy3J6godt/3jG+IupljsVBa4Om4UqOa/YbfPAX7Ad9/1bDsVH0rJ53J1CCGjSTGpgPMIKienW3bG2ay9DVqVlLHZSwvf1t/QY+Vtkze5iP1tjujl2AIDOJiNLGR7jNhGBMKPplThtBi2oIraNKrqGkSIJUU5MgALft8gKXhvLqYaopJMkw17dLbYhhnKiC1Rj8fzxrT45mCPMYw9C2UnG8vTpCKalx6MAI7cxBBkD6Xwsy/DUrwq0WD6gxJKxpH7wsDv1wjo+IKxLAgqAbS0lvUxt88Fpx1tzcYjTY6Pec8DVArKtNyJUrAkddUxvaMDn+yKubjSAe+q2GFXxgIhaSL6gXwJ/jWp95vmf44dRC5HyokxHrj2bKI3+ke/+WPIG3vx2+wxgbBPD+IFNYJKhwA0KGkBg2xHdRa03nDlPG1cVBUGZr6gdQOlbETHLGkiHqWi2rE0BfHYGEMfZbxZUpEtRq1dRJMPBVdQ5tIixu11jcDGWV8X5hayVnqGoyVFqQ8kEqQbqCBBi+Ez48nfAIruI/2gVajhlZlJKsSQrQ+ikrlAQYkpM6toFryJ/jB0r1KtIUwWPm9kisw1KwnRYSyK0dx1xOHHAMOwKSr4oWWC0+VhcglXM3YagxMambr1xgnF6XT9pX3Vp/5KcIwMdjBYqKFOOR/58wPeFb8hjRPElVbpmRNxzUoIm1oJGJuMdjBkwoosv4lqKoE0Gj1Kk/7YwVS8QVD5qamfuVVP0JxKx+GPKDDyYYosv73+9Qrj3Lq/4zjFuPUZgllv9pSPxxP0qzAGGI9xjDvhWYZhzMze8k/ji0yWqCX4nRbaovwOMTmE++vzGPXFsnT0zoSf/UYmmorOw+WGJKz/2Q==

More...

Ngoại khóa văn học- Tiểu phẩm chiếu dời đô.

By Lê Mai Thao

Sau khi đưa Entry Ngoại khóa văn học- Yêu văn nhé mình nhận được nhiều thư của các bạn đồng nghiệp trong nước muốn chia sẻ kịch bản và các tiểu phẩm để tiếp tục thực hiện ở các trường.

Mình cũng đã gửi cho một số đồng nghiệp theo địa chỉ Mail của các bạn. Còn video thì chất lượng không được tốt vì học trò quay nên nhiều đoạn không được nét lắm và âm thanh không ổn. Nhưng vẫn xem được. Mình sẽ nhờ con trai đưa lên blog lần lượt các tiểu phẩm nhé...Hôm nay là Chiếu dời đô.   Mọi người cùng xem bọn trẻ trường mình diễn và các bạn đồng nghiệp cùng tham khảo nhé .!

Vở này tuy vụng về thế thôi mà được giải xuất sắc và phát trên truyền hình Hòa Bình đấy nhé..Hì Hì. 

More...

Một người về cõi vô biên

By Lê Mai Thao

 

Nhận được điện thoại anh Nông Quốc Bình lúc 8h 25 ngày 24.7 tức ngày 13.6 (âm lịch) mình sững sờ và buồn vô cùng dù biết rằng việc đó sẽ phải đến. Nhưng không thể tin nổi người anh người bạn thân thiết của mình - Anh Trịnh Hà đã mất.

Chặng hành trình đến viếng anh cũng thật là dài. Mình cùng anh Bình chị Chanh kế toán cũ cùng hai bạn văn phòng Hòa và Hạnh Hội văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số lên đường. Ga Hà Nội- Tàu chuyển bánh lúc 9h30 tối . Dù mình sợ nhất là đi tàu song việc này thì không thể khác. Và có lần anh nói hôm nào đó em phải về quê anh chơi đấy nhé. Quê anh nghèo nhưng sống rất đầm ấm.

Suốt chặng đường dài Anh Bình Hòa Hạnh mệt lử vì vừa từ Lao Cai về nhưng tất cả vẫn nói chuyện về anh. Anh Bình nói Hà là người chi đến những đồng tiền cuối cùng cho bạn. Chị Chanh nói nếu có nó ở đây bọn mình chỉ há mồm ra mà cười. Nó có thể ký sổ nợ mà vẫn đãi bạn. Nó là vậy - dù nghèo-  sống chân thật và rất tốt.

Mình và chị Chanh suốt đêm không ngủ. Một cảm giác trống rỗng bủa vây . Đêm sâu và buồn quá thể. Dường như mình còn không nghe thấy tiếng bánh sắt của những toa tầu cọ vào đường ray nữa. Những địa danh trôi đi trong bóng đêm.

Khi nghe tiếng thông báo đến ga Vinh lúc 6h sáng . qua cửa sổ toa tàu Mình chợt ám ảnh cái màu mây của quê anh buồn đến thế. Ráng đen và đỏ cuộn vào nhau một màu sắc ám ảnh. Quê anh đón bọn mình với màu mây đầy bất trắc... Hình như đó là tâm trạng chung của mọi người. Vì đến Vinh mọi người lầm lũi bước không ai nói với nhau câu nào nữa.

Không kịp ăn sáng xe đưa bọn mình về quê anh. Những cánh đồng lúa lá không còn màu xanh vì thiếu nước. Mình thấy thương quá mảnh đất quê anh quặn mình trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Phải chăng chính bởi sự khắc nghiệt ấy mà con người nơi đây luôn đầy ý chí vươn lên trong học tập.

Không thể tin nổi anh đã mất rồi. Mình nhớ điệu cười khề khà của anh nhớ cái kiểu cách tếo táo không lẫn vào đâu được. Không biết có phải là dự cảm mà tập thơ cuối cùng của anh có tên Một mình với mùa thu. Kết thúc mọi điều vào mùa thu..Cái mùa vốn rất đỗi u buồn ấy. Và đây di ảnh của anh Hà đấy. Bạn bè vây quanh những người bạn từ Sài Gòn ra những người bạn học cũ anh em văn nghệ các tỉnh. ...Mọi người đều thương nỗi đau anh gánh chịu.Đau quá! Giống như anh Thành Lạng Sơn nhắc tới câu thơ của Hồ Zếnh.. "Nát thân không nát nổi hồn. Lẫn trong cái chết vẫn còn nỗi đau".Thật an ủi cho anh bởi những ngày cuối anh được sống trong sự đùm bọc đầy yêu thương của anh em bạn bè  người thân và hàng xóm. Ngôi nhà rộng thoáng mát và thanh bình. Nhìn con trai anh - rất giống bố- đứng chống gậy đáp lễ nước mắt ròng ròng mình không kìm được tiếng khóc. Mình cảm nhận tình yêu thương ấy trong ánh mắt mọi người đến viếng anh đầy trân trọng. Và mình đặc biệt cảm phục Thủy- cô em dâu nhân hậu - bởi cô đã chăm sóc anh Hà suốt thời gian dài ân cần yêu thương như chăm một người anh trai ruột thịt.

Trên bàn đặt di ảnh của anh có treo hai chữ Hán trên cành tre.. Mình không biết nghĩa là gì..Hỏi một cụ già bên cạnh cụ nói. Đó là hai chữ Trung và Tín..Ai mất cũng treo vậy hả ông. ? Không! Anh này là người sống trung thực thẳng ngay và đáng tin cậy mới được hai treo chữ ấy. Anh ấy là niềm tự hào của quê tôi đấy. Ngày xưa anh Hà được giải nhì học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc. Năm đó không có giải nhất đâu cô ạ...Mình biết anh học giỏi tài hoa. Ra trường anh công tác ở xưởng phim truyện Việt Nam từng thấp thoáng hình ảnh anh lính trong bộ phim Bao giờ cho đến tháng Mười .Anh làm phó tống biện tập tạp chí Văn Nghệ Xứ Lạng Rồi phố tổng biện tập Tạp chí Văn hóa các dân tộc Việt Nam song thật tiếc anh đã chìm vào sự day dứt buồn khổ rất lâu...rất lâu.

Mình thắp nén nhang cho anh và không quên nói với anh về lời nhắn gửi các bạn cũ ở nơi xa không thể về được. Anh nằm đó  sườn đồi thoai thoải phía trên với vầng hoa mua tím. Đầu hướng về cánh đồng lúa quê hương. Hết tất cả mọi nỗi đau anh Hà nhé..Thanh thản nhé! Bởi rất đông bạn bè thân thiết đến tiễn anh. Dù thế nào anh vẫn mãi là một người bạn tốt. Một người Trung Tín đã gặp nỗi đau trong đời..

Mình ra về còn nghe tiếng khóc dấm dức của người vợ cũ và lời đọc của anh Thành Lạng Sơn mấy câu thơ anh Hà nhắn vào điện  thoại dự báo cái ngày anh đi xa...từ trước khi anh đi viện.

Nếu mà mình chết nay mai

Đám tang lúc đó chắc oai vô cùng

Anh em bè bạn tập trung

Lo cho mình được ung dung bănghà

Chỉ thương môt chút vợ già

Rồi đây ắt sẽ rất là cô đơn

Lấy ai mà giận mà hờn

Lấy ai trút những cơn lôi đình

Vào ra thui thủi một mình

Vui buồn nào biết tâm tình với ai

Sống thì như rác bà ơi...

Chết rồi bà mới biết tôi là vàng.

 

Điều tiên đoán của anh có thể đúng và sai song đám tang của anh thì đúng lắm! Thanh thản bình yên nhé anh Hà! Anh sẽ là như vậy- là vàng trong lòng bè bạn và những người thân yêu.

Đêm qua từ Nghệ An về muộn - một giấc ngủ nặng nề trong nỗi buồn và mệt mỏi. Sáng nay dậy sớm và nhìn bầu trời xanh chợt nghĩ về điều còn mất trong đời..

 

 Bạn bè văn nghệ thủa nào với anh.

More...

Nỗi nhớ bóng đêm

By Lê Mai Thao

Ta nhớ bóng đêm

Nhớ nỗi cô đơn của thân phận buồn xa xót

Nhớ khoảnh khắc cả ngàn lần bất diệt

Ta nhớ bóng đêm sâu

 

Hình dung từng miếng buồn rơi vào bóng tối

Tiếng thì thầm nông nổi

Ta cuộn đêm - miếng lương khô để dành.

Trói vào đói khát đợi hồi sinh

 

Lâu rồi bóng đêm ơi!

Lá cành có giao nhau mùa hè này xơ xác

Phía nào cũng tan tác

Phía nào cũng trượt ngã rêu xanh

 

Lâu lắm rồi bóng đêm ơi!

Ta nhớ khoảng lặng

Đêm rơi trùng trùng giai điệu da diết quá

Ta cùng bóng đêm viết câu chuyện cổ

Về điều phiêu lưu vĩnh cửu của những mảnh vỡ

Về tấm áo choàng rách nát điểm lốm đốm chút hoa văn

 

Bóng đêm ơi!

Về đâu?

Nỗi buồn cũ ta đợi người

Không gian mọi lối khép lại rồi

Dù ngày mai là vô biên hay cát bụi

Sâu thẳm tim mình ta vỡ gọi: Bóng đêm ơi!

 


More...

JUZO- Sự giản dị và khát vọng cống hiến

By Lê Mai Thao

   Ngày mai JUZO về Nhật Bản. Tự nhiên mình nhận thấy cứ như nợ cậu thanh niên ấy cái gì đó. Tất cả tư liệu về JUZO hôm ghi lại được đã bị mất. Nhưng cảm nhận về cuộc trò chuyện với người thanh niên Nhật Bản rất hiền hậu ấy thì mình nhớ lắm.

   Hôm nay ghi lại như món quà nhỏ tặng JUZO.

 

   Con đường nhỏ sát chợ Phương Lâm đã hơn một năm nay mọi người cảm thấy hết sức quen thuộc với hình ảnh chàng thanh niên Nhật Bản gò lưng đi về trên chiếc xe đạp mini màu xanh cũ cái ba lô to kềnh trên lưng và mỉm cười rất nhân hậu chào mọi người.

   Đó là JUZO cậu thanh niên người Nhật sinh năm 1981 Quê ở KA-GO-KI-MA.  Nếu nhìn bề ngoài có lẽ không nhận ra JUZO là người Nhật Bản bởi sự giản dị. Chàng trai ấy sinh năm 1981 tốt nghiệp đại học nông nghiệp Tô - Ki - Ô và hiện làm cho tổ chức Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản (JICA) tại Việt Nam. Với dự án nông nghiệp giúp nông dân Hòa Bình sản xuất rau sạch JUZO ở trọ tại nhà cô giáo Tuyến.

Chiếc xe đạp của JUZO.

    Nói chuyện với JUZO rất lâu bởi cậu ấy tiếng Việt chưa thạo..Mình cố gắng khai thác JUZO ở góc độ công việc. Tại sao ở Nhật bản cuộc sống đầy đủ có gia đình  cháu có công việc tốt như thế tại thủ đô mà lại sang Việt Nam?

Cháu muốn giúp đỡ các nước chậm phát triển. Đầu tiên cháu muốn sang Châu Phi hoặc Cam- Pu- Chia. Sau đó cháu quyết định đến Việt Nam. Xong cháu hơi buồn vì thực ra Việt Nam là nước đang phát triển.

   Cô thấy vui trước nỗi buồn của cháu đấy mình nói đùa.  JUZO tâm sự. Lúc đầu mới sang Việt Nam cháu nhớ nhà lắm và thấy màu trời Hòa Bình không xanh như ở Nhật Bản. Cháu nhớ màu trời xanh ấy. Đầu tiên cháu ở nhờ nhà một người khác song không thích hợp cháu chuyển lên ở nhà cô Tuyến. Cô ấy đối với cháu rất tốt. Chăm sóc cháu khi ốm. Nấu cơm cho cháu ăn. Người Hòa Bình đối với cháu tốt nên giờ cháu thấy quen rồi.

 

   JUZO chầm chậm nói về dự án giúp nông dân Hòa Bình cách làm nhà lưới để trồng rau an toàn. Cô giáo Tuyến cho biết JUZO thường dậy sớm và đạp xe  vào xã Thống Nhất cách nơi ở khoảng 7-8 câysố. Buổi tối về lại chúi đầu vào đọc sách và nghiên cứu tài liệu. Nhiều khi buổi tối mới trở về nhà trong mỏi mệt. Những lúc đó cô thường nấu cơm cho JUZO ăn và coi như con. JUZOsống lặng lẽ khép mình và ít chia sẻ tất cả chỉ là công việc. Sự cần mẫn và chi chút. Hơn một năm sống trong nhà cô giáo Tuyến biết qua bạn bè hoàn cảnh gia đình JUZO. Bởi vậy cậu ít nhận được tin tức từ gia đình. Cô Tuyến làm JUZO cảm nhận được tình gia đình ấm áp.

 

 JUZO và cô giáo Tuyến.

 Có nhiều hôm vì công việc JUZO phải đeo ba lô cóc nhẩy xe khách về Hà nội trong cái nóng nung người. Trở về nhà cậu bức xúc hỏi cô Tuyến về giá vé đi Hòa Bình -Hà Nội. Tại sao người ta lại đối với cháu thế hả cô? Cháu không hiểu. Vé những người khác là 25000 đồng. Anh thu vé bắt cháu phải đưa 100.000 đồng mới được đi và bảo vì cháu là người nước ngoài. Cháu sang đây giúp Việt Nam kia mà...?

   Nghe câu chuyện của JUZO mình thấy buồn cho cách ứng xử của số đông người Việt. Hễ cứthấy là người nước ngoài là ý thức ngay cho việc "chặt chém" dù bất kể họ sang Việt Nam bởi lý do nào.

JUZO nói về mong muốn giúp đỡ nông dân Việt Nam. Nông dân ở xã Thống Nhất Hòa Bìnhcó kỹ thuật trồng rau tốt song họ còn thiếu ý chí sự tỉ mỉ và muốn mọi việc phải thật nhanh không theo qui trình. Nhiều khi cậu gặp khó khăn khi chỉ dẫn bởi Tiếng Việt còn hạn chế. Bất kể nắng mưa JUZO vẫn đi về mỗi sớm chiều và lặng lẽ. Bởi JUZO nói : muốn khi hết thời hạn ở Việt nam nông dân ở đây sẽ làm tốt công việc và nhân dân Hòa Bình có đủ rau sạch để ăn.

Nhiều khi công việc bận rộn dạy học xong cô Tuyến vẫn muốn về nhanh để chuẩn bị cơm cho JUZO. Hai con cô đã đi làm và học ở Hà Nội cô ở một mình và chăm sóc thương yêu JUZO như người thân. Nhiều hôm còn bầy vẽ món ăn và JUZO mời các bạn đồng nghiệp Nhật Bản đến cùng vui. Chính bởi tình cảm ấy mà JUZO bớt cảm giác xa nhà nhớ nước.

 

Nói về Hòa Bình chàng thanh niên Nhật Bản tỏ ra thú vị .

   Dù cậu nói không thích giao thông ở Việt Nam. Cái này thì rõ rồi và cả sự lạnh lùng khi hỏi thăm đường đi nữa. Điều này thường thấy ở Hà Nội. Nhưng JUZO tâm sự rằng rất thích Sông Đà vào mùa hạ. Cậu thường lên đập thủy điện vào buổi tối để tận hưởng những hạt nước mát lạnh li ti bay trong không gian từ các cửa xả lũ cuồn cuộn. Ở đó có rất nhiều đôi bạn trẻ lên dạo chơi. Cậu nói: Cháu khôngcó bạn gái Việt Nam vì tiếng Việt cháu kém lắm. Ai yêu cháu chắc sẽ không thú vị đâu. Lời tâm sự của JUZO rất chân thành và hiền hậu. Có một số điều cháu thích ở Hòa Bình đó là an ninh rất ổn định. Hòa Bình có nhiều khách du lịch đến tham quan. Cháu cũng thích được uống bia hơi vỉa hè. Đólà thú vui mà Nhật Bản không có. Và áo dài của Việt Nam đẹp lắm cô ạ! Một điều mà cháu không thấy giống ở Nhật Bản là một đám cưới mà cô Tuyến đến cả hai nơi. Nhà trai và nhà gái. Ở Nhật Bản chỉ cưới một chỗ thôi. JUZO cười rất ngạc nhiên.

Bây giờ cháu có nhớ nhà lắm không? Có muốn về không?

Không cô ạ. Lúc đầu từng giờ từng phút cháu rất muốn về. Bây giờ cháu quen rồi sống rất dễ chịu cháu không muốn về nữa.

   Cô Tuyến lấy hoa quả cho JUZO ăn và giục ăn đi cho khỏe. Đi suốt cả ngày nắng nôi thế này. JUZO nói nhiêu lúc cháu mệt không muốn ăn nhưng cô Tuyến bắt phải ăn..Cô ấy là người quí cháu nhất.

   JUZO sang trường mình chơi. Cậu ấy ra ngắm cây hoa phượng nở đỏ rực sân trường. Mình chụp cho JUZO một kiểuảnh. Cây này không giống hoa anh đào Nhật Bản. Rất may là ngay hôm sau cây phượng bị sâu ăn mọt ruỗng đổ ập xuống đúng chỗ JUZO chụp ảnh. Hú vía!

 

   Trước ngày về JUZO lặng lẽ hơn. Cô Tuyến vừa kể. Cậu ấy mua một máy xay hoa quả ở siêu thị gói gém cẩn thận rồi giấu kín trong góc nhà không nói gì. Trước khi ra xe cậu ôm bọc quàlúng túng nói cháu tặng cô.

Bên cạnh sự lạnh lùng và sự vô cảm của ai đó mình tin trong hành trang ký ức của JUZO có những kỷ niệm đẹp về thành phố Hòa Bình về cô giáo Tuyến người chăm sóc và yêu thương JUZO như người thân.

   Không  nhiều thời gian ngồi với JUZO nhưng mình vẫn nhớ ánh mắt JUZO hiền hậu và lời nói. "Hết thời hạn ở Việt Nam cháu lại muốn đi Châu Phi. Cháu muốn giúp đỡ những nướckém phát triển". Tự nhiên mình bỗng nghĩ về ước vọng sống cống hiến cho cộng đồng của giới trẻ Việt Nam. Dù chỉ trong phạm vi hẹp mà thôi!

 

More...

Những nốt nhạc học trò

By Lê Mai Thao

 
 Những nốt nhạc học trò.

 

 

 Sân trường trong nắng.

Chỉ vài ba ngày nữa là mình kết thúc buổi ôn luyện cuối cùng. Mấy đứa gặp thì luôn mồm:  Em chào Sếp ạ.! Thằng Quốc Anh thì bắt chước mấy câu rất là vớ vẩn...Môi thì mỏng dính và cong lên ..Mấy hôm nữa em mời cô uống nước cam..nước cam ngon nhắm ạ...Chúng nó túm tít kể đủ chuyện trên giời dưới bế rồi nói. Mấy hôm nữa thôi cô không còn nghe chúng em kể nữa đâu. Bọn em sắp xa cô rồi. 

 

 Năm 2008 mừng sinh nhật đúng hôm cô ốm.

 

Khi ngao du cùng đội tuyển văn 

 

Tập tễnh đau chân thăm viện bảo tàng Hồ Chí Minh Hà Nội.

 

Lúc hì hụi kịch kọt với lũ trẻ trong buổi ngoại khóa mà thành công âm vang lắm nhé!

Mình có thói quen uống nước chè nóng. Tệ thế! Khoảng giữa hai tiết là phát khầu lệnh: Mai! Nước chè! An ! Nước chè..Thế là chúng nó vù ra phòng bảo vệ lấy nước chè nóng cho cô. Mấy hôm nay lớp 9a4 tranhnhau đi lấy. Để tớ!. Cốc nước này đặc biệt lắm vì là buổi cuối cùng học văn của cô Thao...Mình cũng thấy cay cay nơi sống mũi.

 

Những bông hoa giấy tự tạo và lời chúc cô trong hình hoa loa kèn.

Năm nay mình đặc biệt có nhiều kỷ niệm với trò 9a5. Dù không còn là giáo viên chủ nhiệm nữa.  Bọn trẻ là một điểm nhấn khó quên trong nghề giáo của mình. Con bé lớp trưởng thì đánh giá khi mình nhận chủ nhiệm là chuyển từ chế độ quân chủ sang chế độ dân chủ Lê Mai Thao. Không biết đó có phải là dân chủ không song mình luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến bọn trẻ. Rất nghiêm khắc nhưng cũng tạo không gian để bọn trẻ bộc lộ tâm tư nguyện vọng.

 

Không biết có phải là điều may mắn không khi có những điều ngột ngạt trong cuộc sống gia đình hay bè bạn chúng nó tìm đến mình để chia sẻ ...Thưa cô! Em yêu rồi cô ạ. Không gặp bạn ấy em không học được..Hoặc các anh ấy cứ đến lớp và gọi em ra gặp phải làm thế nào hả cô?  Em không dám nói với mẹ sợ bị đánh lắm... Gia đình em buồn lắm cô ạ. Em muốn bỏ đi mà không biết đi đâu...Nếu mẹ đánh hôm nay cô cho em đến nhà cô nhé! Và mình bắt đầu ...Theo cô thì... Thực ra thì...Lắm khi nghĩ cũng buồn cười về cái vai trò chị Thanh Tâm của mình..

Chiều thứ bẩy ông xã về nghỉ thấy mình ngồi nhỏ to mãi với cô học trò cũ lão gia phải thay chân vào bếp cũng thấy hơi tưng tức. Em thì..giờ cao điểm tâm sự gì mà lắm thế! Mình lại phải giải thích ..Con bé tìm em mấy lần rồi không gặp. Nó khủng hoảng...giúp nó tí ..nghề của em mà...Mình vui vì sau khi nói chuyện cô học trò với dáng vẻ rất căng thẳng mệt mỏi ấy nói: Cảm ơn cô! Em thấy nhẹ nhõm rồi ạ...

 

Trò 9a5 thân yêu của ngày xưa 

 

Trong ngày 20-11 

 

Trò hàng xóm 9a5 xưa - 9a6 yêu quí đây

 

Năm nay thi đại học đỗ cao nhé các em! 

 

 Chúng em đỗ chuyên rồi cô ơi! Đến báo tin vui.

Mình sinh 11.9 - đúng ngày Mỹ bị ném bom khủng bố và chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cả. Thấy nó có vẻ nhiêu khê điệu đà mà mình thì đơn giản lắm! Ông xã và các con cũng vậy chỉ là tự dưng nhớ tới bằng một món quà nho nhỏ rồi nhắn tin chúc mừng thôi. Năm nay 10.9 lại là ngày đầu tiên con gái nhập trường đại học. Tranh thủ đến trường dậy tiết 1 rồi xuống Hà Nội. Vừa bước vào lớp thật bất ngờ khi cánh cửa mở ra một tràng pháo giấy nổ và những sợi kim tuyến lấp lánh chào đón trên tóc. Cả lớp đồng thanh hát bài mừng sinh nhật. Bất ngờ và xúc động hơn khi trên bàn giáo viên là chiếc bánh ga tô lớn năm cây nến đang cháy tỏa rạng ngời và một quyến anbum mà khi lật từng trang đọc mình đã khóc. Không thể tin vì bọn trẻ giành cho mình nhiều tình cảm đến thế. Những bức ảnh kèm theo lời chú thích ..Những ngày sống bên cô. Điều đặc biệt là 47 lời chúc được từng đứa cẩn thận viết vào từng mảnh giấy nhỏ rồi đính lại theo hình trái tim ghi cảm xúc về mình...

 

 

 

 

Chúng nó đã bí mật và kỳ công đến thế. Vội xuống Hà Nội không kịp  ăn bánh gatô song đó là một sinh nhật ngọt ngào và xúc động nhất từ trước đến nay.

Tối 11.9.2009 mưa ầm ào dữ dội. Trở về từ Hà Nội ướt và lạnh mình chả muốn ăn gì nằm run lên. Khỏang 9 giờ tối mình nghe tiếng động lạ ngoài cửa và lại một chuyện bất ngờ nữa khi mở cửa. Những gương mặt học trò lớp 9a5 ngày xưa mình chủ nhiệm. Các em đã ra trường và hiện đang học lớp 11 trường chuyên Hoàng văn Thụ và LLQ.Chúng nó áo mưa xe đạp ướt lướt thướt lục tục chào ríu rít..Em chào cô! Chúc mừng cô nhân ngày sinh nhật. Rồi thì bánh ga tô bim bim hoaquả chúng nó khuân đến và cô trò hỉ hả vui xúc động vô cùng. Hơn mười giờ trời vẫn mưa tầm tã tiễn học trò ra về mình không tài nào ngủ được. Tự nhiên ngẫm thấy cái nghề mình đang gắn bó dù có thể giống ai đó nói...Giấy trắng phấn trắng bàn tay trắng....Mực đen bảng đen cuộc đời đen nhưng bù lại thì giầu có vô cùng bởi tình cảm chân thành và trong sáng của học trò...

 

Đội mưa tầm tã đến chúc mừng cô.

 

Làm chủ nhiệm đã có lần mười một giờ đêm nghe điện thoại phụ huynh lại phải lao ra đường giữa đêm mùa đông đi tìm trò bị bố đánh. Cậu ấy nằm thu mình trong một lều cá ven hồ. Nhiều đêm lại phi xe máy đến vì con bé học trò bị mẹ mắng lao mình ra sông Đà định tự vẫn. Mình lại phải chuẩn bị một bài giáo huấn lúc thì căng lúc thì mềm trên lớp..Khi thì bắn tỉa trong các giờ giảng văn có nội dung tương tự. Có lúc thì lại nói hắt đi. Cô chả thấy tôn trọng chả tiếc thương những người tự vẫn vì họ quá hèn đớn thiếu bản lĩnh trước cuộc sống. Dám đối mặt với khó khănvà vượt qua thì mới là người dũng cảm .. Cô nghe nói ở Trung Quốc những người tự vẫn ngôi mộ của học bị cào bằng trên mặt đất luôn đấy...Học sinh ngạc nhiên. Sao lại thế cô? Để họ làm gì..Vì họ đâu có yêu cuộc sống này..vv. ..Hi vọng lời nói ấy có tác dụng nào đó khi học trò gặp khủng hoảng. Mình rất yêu những đôi mắt bọn trẻ khi ngước lên nghe mình giảng. Có một vẻ gì đó rất khó diễn tả. Háo hức và chờ đợi.  Và hình như điều đó khiến mình giảng bài say mê hơn.!

 

 Cũng có lúc thấy buồn và mỏi mệt

 

 

 

 Nhưng vui nhiều hơn và thấy mình trong sáng cùng bọn trẻ

 

Nói chung mình yêu lũ trò nhỏ của mình yêu cái nghề mà bây giờ cả xã hội và báo chí cũng đang chĩa mũi nhọn vào vì có vấn đề. Giữa biết bao khoảng tối này khác mà đôi lúc đọc nghe mình cũng cảm thấy rất buồn. Nhưng trong phạm vi ngôi trường của mình ở phố núi Hòa Bình này và lũ học trò mình vẫn thấy mọi điều thật là đẹp. Mình và đồng nghiệp đã làm việc bằng trách nhiệm và cái tâm. Nghe có vẻ to tát đấy song ngôi trường mình đang là ước mơ của rất nhiều phụ huynh được gửi con tới học và rèn luyện. Mình tin trong hành trang của học trò có một vài kỷ niệm nho nhỏ và đó là kỷ niệm đẹp với mình. Và mình thấy hạnh phúc. Vậy thôi!

 

 

 

More...

Bình yên nhé! Bình yên!

By Lê Mai Thao

Một mình bên sông

Nước trong veo

Trời trong veo

Một chú cá măng nhẩy khẽ

Sóng không trôi mà vỗ về thật nhẹ

Bình yên

 

Chiều bên sông

Không ngọn khói nào vòng vèo bay lên

Làng chài yên bình thế

Chợt nghĩ về những điều dâu bể

Chợt nghĩ về sự hữu hạn đời người

Bình yên.

 

Ta nép mình vào giai điệu

Bản nhạc không lời mỏng tang

Giai điệu ru...Ta ơi !Bình yên

Trước điều còn mất

Giai điệu ánh trăng hay nước mắt

Ru ta bình yên nhé!

Bình yên.

Buổi chiều không tên

Dòng sông

Con sóng

Cả ta nữa

Rồi cũng vào đêm.

Bình yên.....

Bình yên nhé ! Có bình yên!! !!!

More...

Phượng ơi! Còn không?

By Lê Mai Thao

Nó đứng đó đã mười tám năm rồi. Nó như một chứng tích của thời gian từ buổi đầu thành lập trường. Nó là bạn thân thiết của lũ trò nhỏ qua bao thê hệ và là hình ảnh mình rất yêu mỗi khi hè về. Nó ở ngay cửa lớp trước đây mình chủ nhiệm. Bọn trẻ lấy làm tự hào về cây phượng ấy lắm. Bởi trên sân trường có bao nhiêu cây phượng nhưng chỉ có nó là cháy hết mình. Con gái mình trước khi ra trường cũng trèo lên cây kiếm vài kiểu ảnh kỷ niệm. Học trò lớp 9 cứ tháng 6 là tụ tập bên cây. Thôi thì đủ kiểu. Chiếc ghế đá dưới bóng cây là chỗ học trò đủ thứ chuyện trong giờ ra chơi.
 
Bên cây trong giờ ra chơi



Mới hai năm trước khi thầy hiệu trưởng cũ dặn bác bảo vệ tỉa cành bác ấy cao hứng thế nào tỉa nhiều quá làm thày hiệu trưởng tiếc mà trách mãi. Cành phượng vươn sang hai bên sân khấu vậy nên buổi tổng kết cuối năm hoa phượng như trang trí cho khung cảnh thêm lộng lẫy đẹp và thật ý nghĩa. Mình không hiểu sao cây phượng ấy cứ hè về chỉ có duy nhất mầu đỏ rực. Đẹp lắm! Lá rất ít . Trong khi đó cây bên cạnh lá xanh rì và hoa lác đác. Mấy hôm nay cứ đến cổng trường là mình ngẩn người ngắm cây phượng. Hôm qua cao hứng còn trèo lên chụp ảnh cho mình và cô học trò. Jo Jo cậu thanh niên người Nhật đến trường chơi cũng trầm trồ. Đẹp quá ! Mình hỏi Nhật Bản có loại hoa này không? Cậu ấy lắc đầu. Mình chụp cho Jo Jo một kiểu ảnh.

 
jo jo người Nhật Bản

Vậy mà trưa nay mình thấy lạnh người bàng hoàng không thể tin không kể xiết nỗi buồn và tiếc. Cây phượng đổ xuống như động đất. Gốc nó bị bọn sâu ăn chỉ còn nửa non. Hình như đau quá nên nó gắng nở hoa đẹp nhất. Mọi người nói chưa năm nào hoa phương nở nhiều và đẹp như năm nay. Chỉ một điều may mắn vô cùng là nó đợi tất cả học sinh ra hết cổng trường các cô giáo tập trung trên tầng hai làm học bạ rồi mới đổ ập xuống.

May mắn là không có vấn đề gì nguy hiểm. Thật không thể tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra khi nó đổ sớm hơn và muộn hơn vào chiều nay?

Chiều nay bọn trẻ đến trường và bất ngờ thấy người bạn thân ấy không còn nữa. Có đứa đứng khóc. Mình thấy ngậm ngùi.

 

Hình ảnh thân thuộc 

 

 

 

Những bức ảnh cuối cùng với cây phương yêu.



 

 

 Tự nhiên cao hứng Hiệu trưởng chụp. 



 

 

Phượng ơi! Còn không?

More...

Lê Mai Thao và bài thơ" Phía bên kia."

By Lê Mai Thao

Phía bên kia...

 

Một thoáng thôi

Phía bên kia

Em nhận ra anh trong hơi thở nhẹ

Này anh yêu!

Sao dịu dàng đến thế

Quá nửa con đường em mới nhận ra anh

 

Khi em mải miết với cơn lốc xoáy

Anh như chú ốc sên chầm chậm

Đến bên em

Cần mẫn và chi chút

Em nhận ra anh phía bên đích cuộc đời

 

Ngày ngắn đêm dài

Không gian và những báu vật của hai ta

Đủ để em thấy mình giàu nhất trần gian

Đủ để em biết rằng

Trên đời có một điều vĩnh cửu

Dù vẫn nông nổi thế

Nhưng em tin.

Lê Mai Thao và bài thơ tình Phía bên kia

Trong cuộc sống bộn bề với biết bao lo toan và công việc có những điều vẫn đang hiện hữu mà đôi lúc không dễ gì chúng ta nhận ra; có khi phải đánh đổi bằng cảcuộc đời hay chí ít là hết nửa cuộc đời chúng ta mới bất chợt nhận ra. Bài thơ "Phía bên kia"của Lê Mai Thao là một bài thơ tình thoáng nhẹ mà sâu sắc nói về điều đó- nói về sự bất chợt hồn nhiên khi tình yêu đích thực nhận ra tình yêu đích thực.

Một thoáng thôi
Phía bên kia
Em nhận ra anh trong hơi thở nhẹ
Này anh yêu!
Sao dịu dàng đến thế
Quá nửa con đường em mới nhận ra anh

Bài thơ ngắn thôi (vì sự thật dung dịhiện hữu đâu cần phải nói nhiều) được chia làm ba khổ. Khổ thứ nhất mở raniềm vui bất chợt của nhìn nhận một tình yêu. Đó là sự nhìn nhận trong một thoáng về "phía bên kia". Không gian gần đến mức có thể nghe được hơi thở nhẹ từ "phía bên kia". Thời gian nhanh như chớp mắt trong một thoáng bất ngờ. Phía bên kia là phía của anh phía mà quá nữa cuộc đời em mới nhận ra anh trongmột thoáng bên nhau. Một thoáng ấy là một thoáng vụt hiện sau quá nửa cuộc đời mới hiểu. Khoảnh khắc thời gian của một thoáng ấy là khoảnh khắc của kết tinhvà lắng đọng nó không thể tự nhiên mà đến được nó chính là tình yêu dìu dịu trong lặng thầm phải đợi đến quá nửa cuộc đời của em mới vụt hiện. Niềm vui bất ngờ đến nỗi lời thơ phải reo lên tiếng hát: "Này anh yêu! Sao dịu dàng đến thế quá nửa con đường em mới nhận ra anh".

Sự dịu dàng vâng bản thân sự dịu dàng của tình yêu luôn thâm trầm và sâu lắng; nó như hương nhài và hương lan thoảng nhẹ mà thơm lâu phải tinh tế lắm mới có thể nhận ra. Và khi nhận ra điều đó nhân vật trữ tìnhđã không thể cầm được lòng mình khi trái tim reo vui niềm hạnh phúc về tìnhyêu thầm lặng của anh: "sao dịu dàng đến thế"!

Như vậy khổ thơ đầu đã đóng chốt về một tình yêu "dịu dàng đến thế". Tình yêu ấy dịu dàng như sợi gió như sợi nắng như hơi thở nhẹ của yêu thương mà phải đến với nhau thật gần đi bên nhau thật gần mới nghe được mới cảm được; cho dù chỉ  là một thoáng thôi nhưng đó chính là một thoáng huyền diệu ngất ngây trong hạnh phúc: em đã nhận ra anh phía bên kia yêu dấu của em sau nửa đời mới hiểu.

Khi em mải miết với cơn lốc xoáy
Anh như chú ốc sên chầm chậm
Đến bên em
Cần mẫn và chi chút
Em nhận ra anh phía bên đích cuộc đời

Khổ thứ hai có phải là sự lý giải không hay là sự chuyển tải của tín hiệu nhìn nhận tự đáy lòng. Em  một thời "mải miết với cơn lốc xoáy" cơm áo cuộc đời còn anh như "chú ốc sên chầm chậm" "đến bên em cần mẫn và chi chút em nhận ra anh phía bên đíchcuộc đời". Toàn bộ ý tưởng đã được gói ở đây. Phía bên kia của em là anh. Anh là đích tình yêu mà bây giờ em mới thật có cho em.

Ngày ngắn đêm dài
Không gian và những báu vật của hai ta
Đủ để em thấy mình giàu nhất trần gian
Đủ để em biết rằng
Trên đời có một điều vĩnh cửu
Dù vẫn nông nổi thế
Nhưng em tin.

Bài thơ đi nốt chặng đường còn lại để khẳng định một tình yêu đích thực. "Ngày ngắn đêm dài" "không gian và những báu vật của hai ta" nó là gì nếu không phải là tình yêu đích thực. Chính tình yêu đích thực dù đến muộn màng sau qúa nửa cuộc đời em vùi trong lốc xoáy mưu sinh và kiếm tìm đã làm nên sự kì diệu "để em thấy mìnhgiàu nhất trần gian". Dù  không nhắc lại thêm một lần về "phía bên kia" nhưng tình ý trong thơ đã nói lên tất cả. Đó là tình yêu đích thực anh dịu dàng dành để cho em "đểem biếr rằng trên đời có một điều vĩnh cửu". Điều vĩnh cửu ấy là tình yêu dịu dàng anh thầm lặng đi bên em dành cho em mà mãi đến bây giờ trong một thoáng bên nhau thật gần em mới bất chợt nhận ra từ trong hơi thở yêu thương rất nhẹ của anh.

Tất cả những gì nồng thắm cần nói với "phía bên kia" không cần phải giải bày nhiều hơn nữa khi mà em đã chạm được đích tình yêu.

Lê Mai Thao khép lại bài thơ rất dịu dàng.

 

Dù vẫn nông nổi thế
       Nhưng em tin.
 
 
 
 
Hồ Tĩnh Tâm (Hội viên hội nhà văn Việt Nam).

 



More...