Đừng rơi!

By Lê Mai Thao

 

Mong manh ơi! Xin đừng rơi! Buồn lắm!

 

More...

Đọc lại xưa xưa

By Lê Mai Thao

Đọc lại thơ cũ

 

Đọc lại mấy dòng thơ cũ

Thấy mình có vẻ mùa thu

Lơ ngơ mờ mờ sương khói

Liêng biêng tìm chút ngao du

 

Đọc lại mấy dòng thơ cũ

Thấy màu mây lúc lang bang

Thấy mình giống con cánh cam

Yếu xanh bên vườn nhà mẹ

 

Lục lại mấy dòng thơ cũ

Ngẫm mình nhiều khi vớ vẩn

Ngồi chiều lo ngày tối thẫm

Tối rồi đợi sáng mai thôi

 

Lắm lúc buồn đến tơi bời

Nhiều khi vui ngoài trái đất

Lúc trồng một mùa chân thật

Hái về thứ quả chát chua

 

Thấy mình cũng lúc búa xua

Thấy mình rối như đĩa hỏng

Thấy mình vùi trên cát nóng

Mơ về ốc đảo xanh tươi

Thấy mình ngỗng lắm thơ ơi!

 

Ngủ ngoan mấy vần thơ cũ..

Đọc rồi sợ mình héo rủ.

 

More...

Ngày 1.5 "cả nhà Thăng Thiên"

By Lê Mai Thao

Cô bạn thân rủ rê đi Sầm Sơn 3 ngày. Ngẫm lại chặng đường thấy ngại. Vả lại bạn đi còn chơi tennis. Mình hổng biết chi mô ngồi chắc là quê lắm!Lắc đầu ngay. Lại có đứa bạn rủ ngao du Mai Châu. Nhưng mà con gái về mà đi chơi thì mẹ tệ quá.! Dưng mà phải thoát khỏi thành phố này một chút chứ nhỉ.Ngày nghỉ hiếm hoi vô cùng. Tối qua Hòa Bình mưa ầm ào nên cái vụ ngao du cũngkhông mấy hứng. Sáng nay trở dậy trời êm êm  bỗng nẩy ra ý định. Gọi con gái hỏi lão đại gia nhà mình...OK liền. Thếlà cùng cô em dâu mấy đứa cháu đứa ở Hòa Bình đứa thủ đô cho chúng nó biếtthế nào là sông là suối là cây là rừng...Lên đường Thăng thiên...

Thác Thăng Thiên cách Thành Phố Hòa Bình chừng 20 km. Đường êm thời tiết đẹp cũng thấy khoái...Nói chung là có một không khí rất là trong trẻo khi đến đây. Mình thích không gian này. Rộng thoáng kỳ vĩ và rất sạch. Một vài cảm xúc lưu lại trong mấy bức hình này..

 

 Cổng vào khu du lịch sinh thái Cánh rừng trước mặt.

 

Phái đoàn đông trẻ con. 

 Bắt đầu leo dốc.

 Gian nan đấy mấy cháu thành phố!

 

Chiếc cầu có vẻ giống kiến trúc đâu đó

 

Một thứ quả không biết tên . Giống hệt nho chín 

 

 

 Leo được lên thác này cũng đã là kỳ tích.

Mình là kẻ bại trận đầu tiên. Đến thác thứ 4 đã đảo ngũ. Mệt!

 

Mình thích mấy cái nhà sàn be bé này. Định hôm nào mệt quá thì đến. 

Bể bơi cũng rất sạch. 

Bố con nhà hắn! 

 

  Con gái làm điệu tí! 

 

 Bác Thao và Cún Linh Ba Duy con gái

 

Với lão nhà mình. Tít cả mắt!

 

Phát hiện thú vị nhất. Một cây vả nhiều quả chín ngọt như mật. 

 Sui ông xã chọc sào thử xem có rơi..?

 Bố chiều con gái và trèo lên..Được chiến lợi phẩm nhiều phết.

 Tắm chứ nhỉ. Nước xanh thế mà.

 

Nhưng đến giờ phải về rồi.

   Một ngày ý nghĩa . Mình yêu khung cảnh nơi này quá!

 

Chào nhé! Hẹn gặp lại. 

More...

Nghe đọc Ký ức ngày chiến thắng 30-4.

By Lê Mai Thao

Bài này mình viết từ năm ngoái. Hôm nay biết chương trình theo yêu cầu đài tiếng nói Việt Nam phát thanh mình đưa lên trang để mọi người cùng nghe. Giọng đọc của phát thanh viên rất truyền cảm. Dù là văn mình mà hôm nay nghe vẫn trào nước mắt.Cũng một phần vì là buổi chiều nay...30-4.Dù Hòa Bình không phải ngày nắng vàng như 35 năm trước. Âu cũng là ôn lại viết ra cho thế hệ trẻ biết về ngày xưa của thế hệ mình. 

 

 

More...

Ngoại khóa văn học. Yêu văn nhé!

By Lê Mai Thao

Cả tháng nay bận rộn với công việc nên ít ngó đến trang.Tổ khoa học xã hội của mình vừa tổ chức thành công một buổi ngoại khoá văn học có ý nghĩa. Đưa tác phẩm và nhân vật đến gần hơn với học sinh học sinh nhận ra được những giá trị bài học về cuộc sống các em tự tin hơn yêu văn hơn đó là mục đích của buổi ngoại khoá.

Để làm được điều đó mỗi cô giáo phải tự viết kịch bản từ các tác phẩm trong chương trình chọn diễn viên nhí và làm đạo diễn luôn tập miệt mài hơn một tháng. Buổi chiều nào cũng vậy chỉ toàn giáo viên văn ở lại trường rất muộn. Những ngày nghỉ cô trò còn tập tới 9 h tối. Học sinh thì kiên trì ở lại và thì thầm : Cô ơi! Cho em một vai với..Buồn cười chỉ có mỗi vai lính cầm cờ mà bọn trẻ cũng phải nhường nhau mới xong đấy...Các tiểu phẩm từ Dế mèn của Tô Hoài Đôn- Ki- Hô- Tê các câu chuyện truyền thuyết Sơn Tinh Thủy Tinh cổtích truyện cười lên sân khấu tất.. và đặc biệt là mọi người cả gan dựng cả chèo cổ Quan âm Thị Kính mà lại hay mới chết chứ...

           Mình cũng bắt chước các biên kịch viết hai tiểu phẩm:Chiếu dời đô kể về những khó khăn của Vua Lý trước khi dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La. Mình kéo vào tốp kịch toàn học sinh cá tính. Được tập kịch bọn trẻ ngoan và có ý thức hẳn lên. Còn vở thứ hai mình viết về trích đoạn Mã Giám Sinh mua Kiều. Cuộc mua bán ấy học sinh của mình diễn rất xúc động. Mệt lắm! Cờ quạt rồng trang phục cho mấy chục đứa. Lang thang đến 10 h đêm thuê quần áo nọ mượn quần áo kia. Nhưng bù lại là niềm vui cùng bọn trẻ. Hơn một tháng vuisống trong mệt nhoài và cuối cùng tổ mình đã có được buổi ngoại khoá rất thành công. Các lãnh đạo và giáo viên văn toàn thành phố tới dự. Dư âm của buổi ngoại khoá còn mãi. Tối thứ bẩy vừa rồi đài truyền hình tỉnh vừa phát tiểu phẩm Chiếu dời đô của mình. Học sinh sướng rêm. Có thể nói đó là tiểu phẩm rất ngon lành của mình. Đang tìm cách học hỏi để đưa video lên cho bà con xem nhé!

Còn tổ xã hội chiều nay mình quyết định cho mọi người đi tụ tập đánh chén một bữa.Lẩu gà đồi..he he

 

Vẫn là mụ MC hơi Péo 

 Truyền thuyết Sơn Tinh Thủy Tinh của lớp cô Dung mở màn rất hoành tráng và công phu(*Cô áo đen). Cô này tháng trước vừa cấp cứu bệnh viện đấy mà vẫn hăng lắm! 

 Cuộc chia tay của những con búp bê(Cô Nhuận dựng) - Trào nước mắt

Đôn Ki Hô Tê đang đánh nhau với cối xay gió (Cô Nhàn đạo diễn) Cười nghiêng ngả

 

 Bài học đường đời đầu tiên của cô Hiển (Chắc các dế sẽ ân hận lắm) 

 Chăm chú và hồi hộp theo dõi các tiểu phẩm và màn trình diễn thời trang của cô Ngân

 

 Các cô giáo thành phố ghi chép gì mà hăng thế nhỉ? Phía trên là Chiếu dời đô của lớp mình hè..

 

Vậy là dời đô về thành Đại La. Xong! 

 Nhí nhảnh với dân ca trống cơm của cô Loan.

 

 

 Đây là tiểu phẩm thú vị nhất của mình. Mã Giám Sinh mua Kiều. Học sinh diễn rất ngon. Như chuyên nghiệp luôn. Khoe chút  Nhưng mà thế mới thấy học sinh mình tiềm năng lắm.

. 

Mình dậy con bé đóng Kiều nẩy Kiều. chỉ ba hôm là cũng ngân nga như thật luôn.. 

Còn nhiều cái hay ho nữa  nhưng vì không có ảnh nên đành chịu.. .

Qua buổi ngoại khóa hi vọng học trò mình sẽ yêu thích môn học của tâm hồn này.. .

More...

Tháng tư về(Thơ Lê Mai Thao)

By Lê Mai Thao


Ừ nhỉ!  Tháng tư

Hoa loa kèn loang trên phố

Màu trắng như nỗi nhớ

Tháng tư .

 

Ừ nhỉ !Đã tháng tư

Em không thích nàng Bân với vẻ dịu dàng diệu vợi

Đan cho cho chồng một mùa nông nổi

Một mùa bóng tối

Khi hết heo may

 

Ừ nhỉ !Tháng tư

Chút lạnh về trên nhánh gầy của loa kèn đầu vụ

Những bông hoa thành phố

Thiếu gió

Thiếu sương

Thật đáng thương.!

 

Em mang về nhà cả tháng tư

Những nhánh loa kèn oằn mình trên bình sứ

Nhụy vàng hay bụi phố?

Nửa thèm giá sương nửa khát nắng hanh

 

Ừ nhỉ tháng tư!

Sáng nay em cẩu thả

Tấm áo khoác bỏ quên trên mắc

Anh không mặc

Khi sông đầy gió

Tháng tư về

Còn lạnh không anh?

http://mst.eva.vn/upload/news/2009-04-15/hoa-loa-ken-1.jpg 


More...

Cha và con

By Lê Mai Thao

Bộ phim ngắn này mình xem nhiều lần rồi và lần nào cũng xúc động muốn khóc.

Trưa nay ngồi xem lại trào nước mắt. Nhớ cha .

 

More...

90 phút kiểm tra và bài văn - truyện ngắn xúc động

By Lê Mai Thao

ài viết về văn kể chuyện vì không muốn lặp lại một số đề bài nhàm chán và học sinh có thể cóp ở đâu đó mình ra một đề mở. 

Chuyện về một giấc mơ.

Sau 90 phút học sinh nộp bài. Mình cực kỳ ngạc nhiên và xúc động với bài viết của Thảo Linh. Con bé này cũng đã có lần chống chuếnh giống cảm xúc ấy. Bài viết này có thể xem là một truyện ngắn hay với lối viết hấp dẫn và cách kết trong sáng nhẹ nhàng mà nhân văn. Thảo Linh có những suy nghĩ thật là sâu sắc. Trừ một chút lỗi của câu trắc nghiệm phía trước bài văn của Thảo linh được 9 5 điểm. Mình sẽ gửi cho báo nhưng đưa lên blog cho mọi người đọc thử nhé. Đọc để hiểu thêm tâm trạng của con trẻ chúng ta nhân một việc rất là bất ngờ mình mới gặp của học sinh tuần qua.

 Mt gic mơ

 

Đỗ Thảo Linh- lớp 9a5 trườngTHCS Hữu Nghị- Thành Phố Hòa Bình

 

 

Tôi giật mình tỉnh dậy sau cơn đau đầu đến lịm người. Khi bắt đầu có ýthức được mọi việc đang diễn ra tôi cảm thấy rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mồ hôi bắt đầu túa ra tiếng tim đập nhanh liên hồi. Chiếc ô tô đen đó vừa vụt qua tôi tôi nghe thấy rõ tiếng phanh gấp rồi tiếng va chạm lớn. Cơ thể tôi gần như vỡ vụn thật chắc chắn là cảm giác đó. Đau vô cùng! Gắng gượngđúng dậy tôi cố  gắng tìm một ai đó cóthể giúp đỡ nhưng không một ai dừng lại cả họ luớt qua tôi hối hả bước đi.Tôi quỵ xuống rồi lại đứng lên lê từng bước chân nặng nhọc vào một quán nước ven đường. Bà chủ quán nhìn tôi mà không nhìn người phụ nữ đằng sau tôi. Họ đon đả trò chuyện. Cứ như thể tôi không hề tồn tại. Một linh cảm là lạ len vào cái tâm trạng mòn mỏi và đau đớn lúc này cơ thể tôi nhẹ bẫng. Thật thoải mái và dể chịu hơn nhiều lúc đầu. Tôi bước nhanh trên đường lúc này không mảy may nghĩ ngợi...

-Mẹ ơi mẹ.....

Một em bé chạy về phía tôi chạy nhanh và gấp. Cô bé cứ tiến lại gần gần như chẳng quan tâm phải tránh tôi ra sao. Như phản xạ tự nhiên tôi đưa tayvề phía trước đỡ cô bé nhưng rồi chính tôi cũng không thể tin nổi vào mắt mình.Cô bé xuyên qua tôi như xuyên qua một lớp không khí. Có chuyện gì đang xảy ra?Tại sao lại như vậy? Chóang ngợp trong tôi đầy sự nghi ngờ và cực kỳ sợ hãi.Quay sang cửa hàng bên cạnh tấm gương phản chiếu  lại hình ảnh của tôi....một khỏang không trong suốt. Không thể tin nỗi. Tôi sốc và điên lọan chạy đến kéo tay người này   rồi lại níu áo người kia. Không một ai biíet chẳng một ai hay. Tôi hét lớn   gào tolên. Họ bước qua tôi không nghe thấy. Tôi thở nặng  nhọc cổ họng nghẹn lại khi một ý nghĩ thóangqua...Tôi...đã...chết...

Chạy nhanh trên đường tôi xuyên qua mọi thứ. Di chuyển nhẹ nhàng khôngmột ai quan tâm hay chính xác hơn là không biết-đến-sự-tồn-tại-của-tôi. Tôi bắtđầu bình tĩnh hơn. Thật nực cười tôi đã cho rằng chết không có gì là quá đángsợ  ngược lại sẽ rất thanh thản hơnnhiều so với một cuộc sống đầy bon chen chật vật. Tôi có thể làm những gì tôi muốn những gì tôi thích không một ai có thể cấm đóan hay ngăn cản. Mặc kệ những cuộc chạy đua mà tôi đã thấy đằng sau đó thật tầm thường...danh hiệu...kết quả...cuộc sống ổn định....tất cả mọi thứ có là gì khi tôi đang được tự do. Tôi không bị gò bó trong khuôn phép chuẩn mực. Có lẽ điều đấy còn tốt hơn là đangsống.

Sự thật thì tôi vừa trải qua một quãng thời gian khó khăn. Kỳ kiểm tra với kết quả tệ hại mặc dù tôi đã cố rất nhiều...bố mẹ liên miên cãi nhau...người đi...kẻ về...chưa kể các mối quan hệ bạn bè của tôi đầy rẫy những hiểu lầm không đáng có. Thật mệt mỏi khi lúc nào cũng phải gồng mình lên để sống...Tôi đã muốnchạy trốn khi lúc nào cũng trong trạng thái mệt mỏi chán chường. Cuộc sống thực tại khiến tôi nghẹt thở. May mà có hôm nay. Có lẽ tôi phải cảm ơn chiếc ôtô đen đấy. Nó đã đâm thẳng vào cuộc đời tôi và kết thúc những chuỗi ngày buồn tẻ.

Bắt đầu một cuộc sống tự do từ hôm nay tôi sẽ gọi hành trình đi mây về gió của mình bằng cái tên ấy tôi sẽ ghé thăm tất cả những nơi tôi muốn đến nhưng thứ tôi để lại. Đầu tiên sẽ là lớp tôi...

Tôi đang ở trong lớp. Ngồi ở chỗ của tôi. Không có ai biết cả. Có vẻ như sự thiếu vắng của tôi cũng chẳng ảnh hưởng đến mấy không khí của lớp. Thằng Quốc Anh vẫn mấy cái trò nghịch ngợm chẳng lẫn vào đâu được cái Thảo sâu đo thì vẫn tiếp tục những điệu múa hài hài hay đến "kinh hồn". Thi thỏang cũng có một hai đứa nhắc đến tôi nhưng chỉ là thóang qua. Tốt thôi không nói xấu tôilà tốt lắm rồi. Tôi không cần họ nên cũng chẳng mong gì họ cần đến tôi cả. Tôi chỉ cần tôi thế thôi. Đang định quay ra khỏi lớp thì tiếng Thùy Linh-cô bạn thâncủa tôi-lúc này đang là lớp trưởng thay thế lên tiếng:

- Cuối năm lớp mình có tổ chức điđâu chơi không?

Cả lớp nhao nhao lên đủ mọi ý kiến. Bỗng từ phía dưới một tiếng vọng lên:

- Ước gì Thảo Linh ở đây nhỉ?

Lớp trùng xuống từ không khí ồn ào nhộn nhịp tôi cảm thấy rõ nặngxuống. Họ không bàn tán về chuyến đi nữa mà quay sang nói về tôi. Là nói về tôiđấy!!! Họ kể về những kỷ niệm giữa tôi và họ. Tôi đã không nghĩ rằng họ coitrọng tôi đến mức thế. Nhưng quá muộn rồi giá như họ nói những đìeu đấy sơm hơn> mà trên đời này làm gì tồn tại cái gì là "giá như" đâu....

- Cái Thảo Linh ở đây thì đãkhác??????????

Tiếng nói ở ngay bên cạnh tôi. Trang- cô bạn thân cùng bàn. Nó khóc. Nólúc nào cũng nhạy cảm và yếu đuối như thế. Tôi đã dặn nó không được khóc nhiềurồi còn gì. Tôi bước nhanh ra khỏi lớp. Dù bây giờ chỉ mang hình hài một cáibóng tôi cũng biết rõ tôi đang khóc...

Tôi trở lại nhà của tôi. Khác hẳn với ngày tôi còn sống mọi thứ thật bừa bãi lộn xộn đánh nhau ầm ầm với em. Lúc này trong nhà chỉ còn mẹ. Bố tôiđi làm. Em tôi đi học. Mẹ đang ở trên phòng của tôivà dọn dẹp lại mọi thứ củatôi khi tôi...còn sống. Tôi ghét nhất mẹ dọn phòng và lục lọi đò của tôi. Bây giờ thì khác....Mẹ bần thần ngồi vào bàn học của tôi. Mọi thứ thật gọn gàng...Mẹ ngồi đó rất lâu rồi chạm khẽ lên từng đồ vật tôi dùng. Quyển sách tôi đọc cái bút tôi viết cái gối tôi nằm. Mẹ không nói gì cả. Khuôn mặt mẹ hốc hác và táixanh quầng mắt trũng xuống vì khóc nhiều. Mẹ- người phụ nữ đặc biệt tôi biết -15năm qua rất ít khi khóc. Nhưng bây giờ tôi mới để ý kỹ khuôn mặt mẹ. Một khuôn mặt đã bắt đầu xuất hiện dấu vết của thời gian....những nếp nhăn...khóe mắt mẹ ầngậng nước mắt như thể tất cả muốn trào ra ngoài nhưng không thể. Tôi thấy nhói đau ở tim. Bỗng mẹ đứng dậy như cảm giác đuợc sự tồn tại của tôi. Mẹ luống cuống. Chiếc chổi trên tay mẹ rơi xuống. Tôi gục mặt xuống khóc nức lên khócnhư chưa bao giờ được khóc. Tôi đã quá hèn mọn quá ích kỷ. Tôi đã làm gì thếnày!!! Mày quá độc ác Linh ơi. Khi người thân yêu của mày đang buồn khổ thìmầy đang làm gì! Chẳng phải đang thỏa mãn gặm nhấm sự hạnh phúc kì dị đấy haysao!!!Trong giây phút ấy tôi nhận tôi còn yêu cuộc sống này vô cùng vì cuộc sống này còn biết bao người tôi yêu...bạn bè...gia đình...ước mơ...hòai bão...và cả mẹ....những người mà tôi không bao giờ trả ơn hết. Tôi muốn sống thực sự muốn sống.

- Dậy đi nào!!!

Tiếng mẹ tôi bên tai. Hóa ra tôi mơ. Một giấc mơ không đẹp như tôi vẫn tưởng. Một giấc mơ nhỏ đủ để tôi có những suy nghĩ trưởng thành. Có những khi cuộc sống bám đầy bụi trần vất vả ngặt nghèo mất mát có những khi lại ôm đầy những tiếng cười hạnh phúc thành công đơn giản cuộc sống vốn dĩ là một cuộc hành trình thiên biến vạn hóa mà chúng ta luôn phải chiến đấu phải bước tiếp để được sống được yêu và được nhận yêu thương dù phía trước chỉ là một khối vô định. Không phải tìm kiếm đâu xa để giải đáp cho câu hỏi Cuộc sống là gì? Vì ngay bản thân tự nó đã là một câu trả lời...

Ngày mai sẽ bắt đầu một bình minh mới....

More...

Phố chợ đêm (Thơ Lê Mai Thao)

By Lê Mai Thao

 

Phố chợ đêm

Những ngôi nhà trang nghiêm

Mải mê trong liệt kê kiểm nghiệm

Những biển hiệu vẽ lên gương mặt mỏng dầy

Đâu đây mờ mờ nhân ảnh

Có cô gái đi sương chóng vánh

Lầm lũi về gác trọ một mình

Bao lối mưu sinh

Mặc gió hoang trên con đường vắng.

Một bà lão lưng còng

Rơi trong đêm lời rao ...Bánh mỳ còn nóng

 

Cô bé trên ban công tầng hai

Cất tiếng thở dài

Nâng niu cánh hoa nhài vừa rụng.

Phố chợ khuya.

 

More...

Miền thơ Đồng Mình- Ngày thơ Hòa Bình

By Lê Mai Thao

Năm nay thấy tiêng tiếc vì không xuống dự được ngày thơ Văn Miếu. Nghe đồn là mình và ba đồng chí Lê Va Lò Cao Nhum Đinh Đăng Lượng đứng ở cây thơ trong vườn thơ  đất nước. Công việc và công việc cứ chồng chất. Tệ thật! Con gái thì một hai ..Con ở lại ra Văn Miếu xem thơ mẹ nhé nhưngrồi sáng 14 lại gọi..Thôi mẹ ơi! Con về thôi nhớ nhà lắm! Nhưng con chỉ được ở nhà sáng chủ nhật thôi không được xem ngày thơ rồi .

Chiều 15 lên Hộivăn học để chuẩn bị ngày thơ. Ý tưởng của Họa sĩ Ngô Quốc Hùng rất được khi quyếtđịnh tổ chức ngay trước khu vực hội và rạp chiếu bóng. Đêm thơ sẽ đến gần độcgiả hơn.

Đêm thơ lần thứ 8 ở Hòa Bình diễn ra trong điều kiện thời tiết đẹp.Trang âm ánh sáng phụcvụ rấttốt. Một bên là trưng bày tập thơ của các tác giả bên kia là các ông đồ trẻ trổ tài thư pháp. Các đồng chí thơ quen thuộc nhà mình và các câu lạc bộ đông đủ.. Không khí hứng khởi đó là cảm nhận chung. Chỉ có điều đồng chí Phó hộithông báo với mình rằng Lãnh đạo tỉnh chả ai đến dự cao nhất là đồng chí Phó ban tuyên giáo. Nhìn ngó các tỉnh bạn kể cũng thấy buồn nhưng không sao đó làchuyện thường ngày ở Hòa Bình. Mọi người vui công chúng đến đông là ok rồi. Thôi thì đành nhờ đồng chí Phó ban tuyên huấn đánh trống khai mạc đêm thơ.

Đêm thơ diễn ra tự nhiên sôi nổi chất lượng tốt. Một không khí thi ca ngập tràn nội dungcùng hướng về mùa xuân và lễ kỷ niệm nghìn năm Thăng Long Hà Nội..Giọng Nhạc sĩ Huy Tâm đọc bài thơ in trên vách đá Sông Đà của Lý Thái Tổ bài hát Giai điệuTổ Quốc  khiến mình rưng rưng. Các tác giả đọc thơ lúc dịu dàng như sông Đà mùa thu lúc lại cuồn cuộn như Tuabin nhà máy Thủy điện khi ùng oàng như tiếng mìn nổ phá đá. Hì hì..Nhưng mà vui và thành công. Đồng chí phó ban uống rượu với anh em đến tàn cuộc. Các nhà thơ thì nhấm rượu với Táo..giòn..ngọt.. Chỉ tức là cái mụ MC thân hình Hơi Péo Một Tí .

Một vài hình ảnh giới thiệu cho bạn bè gần xa biết thêm một hoạt động của Hội Văn Nghệ Hòa Bìnhnhé!

 

Trước Hội văn nghệ 

 Khung cảnh đêm thơ  

 

 Sản phẩm của anh em ta.

 

Các đồng chí đại biểu

 

Nhạc sĩ Huy Tâm đọc bài thơ của Lý Thái Tổ trên vách núi đá Sông Đà

  

 Họa sĩ Ngô Quốc Hùng khai mạc đêm thơ

 

  

Mụ MC này Hơi Péo Một Tí ngày xưa xinh lắm giờ đỡ nhiều rồi! 

 Nhà báo Huy Định đọc thơ

 

Nhà thơ Bùi Tuyết Mai và con trai 

 

Bàn Kim Qui lặn lội ra từ Huyện Đà Bắc và bị bỏ bom 

 

 Bài hát Mùa Xuân Đầu Tiên của Văn Cao

Nhà Thơ Lê Va đang khoe người đồng mình ... Bắt tay nổ đốt

 

 

Giai điệu Rượu Cần của nhạc sĩ Hoàng Tâm 

 

Hai đồng chí bạn thân của mình 

 Giọng ngâm thơ này được lắm!

 

 Tam ca này hát thật sự có hồn và xúc động với bài Giai điệu Tổ quốc

 

 Thi sĩ Lò Cao Nhum ngơ ngác điểm thơ.. hơ hơ

 Các tác giả được tặng thơ hay trên Báo

 

Giọng ca dịu dàng mùa xuân 

 

Lần này là đọc thơ với hình ảnh Những chú chim động phòng đẻ ra những quả trứng con con.. 

 

 Trao thưởng cho các ông đồ trẻ bà đồ xinh tươi của cuộc thi thư pháp

 

 Vinh quang Việt Nam.

 

 Con trai cổ vũ mẹ và chụp ảnh hộ nhưng vì ngại các bác nên ảnh toàn là bóng các đồng chí...Thôi vậy là vui 

 

 

 Chào nhé ngày thơ Việt Nam...hẹn gặp lại...

 

 

  

More...