Mình sinh ra để sống

By Lê Mai Thao

 http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9F/FE/CB/sa1.jpg

Hôm nay nhận được một tin nhắn từ số điện thoại lạ thấy ghi là tổng đài Viettel với nội dung: "Hãy sống theo cách mà bạn muốn! Bạn sinh ra là để sống chứ không phải là sống vì bạn được sinh ra."

Và tin nhắn thứ hai: "Cuộc đời như là tiếng vọng bạn sẽ nhận được những gì mà bạn đã cho đi. Hãy luôn sống tốt."

Tự nhiên bỗng giật mình và chợt nghĩ. Mình đã bao giờ sống theo cách mà mình muốn? Mình đã nhận được tiếng vọng nào tốt đẹp và âm vang chưa nhỉ? Ừ cũng đúng. Sinh ra để sống. Không biết chủ nhân của số điện thoại này muốn truyền tải thông điệp tới ai? Định gạ gẫm rủ rê gì...Hì Hì..Nhưng mà cũng làm mình tự nhiên chiêm nghiệm quĩ thời gian đã sống.

Sống theo cách mà bạn muốn. Nếu mà có thể thì ngay bây giờ khóa cửa lại một mình ba lô trên vai và đến với Nam cực nhỉ. Mình muốn cái cảm giác giống chim cách cụt. Lăn trên băng giá trườn trong nước lạnh .Thật là vớ vẩn. Chết cóng đấy. Rồi tạt một nhát xem cái Biển đen và mũi Hảo vọng nó như thế nào. Nếu mỏi chân thì ngồi nghỉ bên dòng sông Xen...Không biết có đẹp bằng sông Đà Hòa Bình nước xanh ngăn ngắt không nhỉ ? Hì. Không mình vẫn muốn vào mộ cổ ở Kim tự tháp đếm vạch nắng....

Muốn ngắm cá Hồi muốn đến với đại dương mênh mông xem tận cùng ở dưới ấy có gì không?

Mình muốn tìm cái nghĩa địa san hô của thuyền trưởng Nê mô. Mình muốn đặt chân lên hoang đảo nơi Rôbinxon đã từng sống..Lắng nghe tiếng chim hót trong yên lặng hái một quả đào tiên thơm và ngọt lịm.Rồi trong veo trong veo..

Mình lại có ý nghĩ điên rồ muốn biết cảm giác trên sa mạc khô khát và tìm ảo ảnh...Ôi ! Chả phải con người luôn đi suốt cuộcđời trong ảo ảnh đó sao.?. Rồi chả cần ốc đảo làm gì. Mình muốn đi trong khát khô với những ảo ảnh điên rồ chợt đến.

Mình muốn xem cảm giác không trọng lượng nó như thế nào? Lấy tí đất trên mặt trăng làm vốn..Ôi! Khát vọng ! Mình sinh ra để sống.

 

Nhưng mà ngày mai phải đi dự giờ đồng nghiệp. Khuya rồi thức nhiều mai đến trường muộn thì chết. Những cuốn sổ đỏ thanh tra dự giờ. Mình căm ghét chúng.

Văng vẳng tiếng con gái dặn : Mẹ ơi ! Tuần này con không về được. Mẹ làm giúp con món thịt kho tàu gửi xuống nhé...Lần trước ngon lắm mẹ ạ.! Ừ ngon lắm! Làm mất cả buổi sáng chủ nhật đấy..

Và tin nhắn của con trai. Con học thêm một khóa tiếng Anh nữa mẹ nhé. Giáo viên nước ngoài dạy. Lịch học thứ 2 4 6 mẹ gửi cho con tiền đóng học phí mẹ nhé!

Tự nhiên bỗng giật mình vì cái lịch dậy trong tuần..Sợ quá! Ôi ! Thương thương cái giấc mơ mình sinh ra để sống ơi!Thôi thì chờ tiếng vọng vậy.

http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9F/FE/CB/sa7.jpg

More...

Chuyện cầu vồng (Thơ Lê Mai Thao)

By Lê Mai Thao

http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:U0Sq57-5xi2BNM:http://i277.photobucket.com/albums/kk64/quan_calvin10/Nature/Rainbow/Rainbow10.jpg

Tuổi thơ nghe mẹ kể chuyện cầu vồng

Đàn chó ngao bên dưới

cầu vồng trơn và những chiếc răng nhọn

Chờ kẻ có tội

Con không nhìn thấy chó ngao

Nhưng con tin hình phạt cho kẻ ác.

 

Con lớn lên trong chuyện xưa mẹ kể

Dù nhiều khi gặp rắn rết thiên thần

 

Con rằn mình trước mọi điều cám dỗ

để không leo cầu vồng

Không phải gặp đàn chó ngao hung dữ.

 

Nhưng mẹ ơi biết bao người vô tội

Vẫn bị đầy giữa ngục trần gian

Còn biết bao kẻ có tội

Vẫn hả hê sung sướng tưng bừng

 

Con không tin cầu vồng mẹ ạ

Dù vẫn tin lời mẹ khuyên con.

http://www.nyctophilia.net/wolf/wolf_art11.jpg

 

 

More...

Văn nghệ nhé!

By Lê Mai Thao

Một vài hình ảnh trong lễ kỷ niệm của trưởng mình nè. Ngày 20-11 năm nay vui và vui. Hoa thì nhiều và rất đẹp. Mình cho đi hành trình ở nhiều nơi mà vẫn xếp đầy cầu thang.

Điều đặc biệt là các đồng chí Tổ Khoa học xã hội của mình. Mình thì í a í ơi đơn ca. Mấy cô giáo thì múa lượn rất đỗi uyển chuyển và duyên dáng đến không ngờ.. Tổ tự nhiên thì đông dân như Trung Quốc xếp hàng dài trên sân khấu với ca khúc ...ơ rừng núi vọng về...Không  biết vọng về cái gì ấy nhỉ?Hi hi .

Tổ ngoại ngữ thì toàn em trẻ xinh giật giải nhất thành phố thì "ko thèm chấp". Điều cơ bản là tổ mình lượn hai buổi đã xong mà ối giời ơi !vỗ tay quá trời. Tặng hoa tưởng là động đất. HÌ Hi khoe chút nói quá chút ...Mình ko biết đưa video lên chứ xem thì mọi người lại tưởng giọng ca và vũ đoàn nổi tiếng thế giới đấy.

Những cô gái Sầm nưa xinh đẹp tổ mình.

 

Người đẹp ơi anh về!

 

Với ông Bầu  Trần hợp.

Mấy cô  Hơ mông Tổ văn phòng.

Tổ tự nhiên đông dân như Trung Quốc.

Chụp với lũ tiểu yêu của mình

Thím bộ đội và bọn trẻ yêu của lớp mình

Bọn trẻ con đáng yêu nhỉ?

 Kết thúc không khí của những ngày 20.

 

More...

Buổi sáng nhẹ nhõm và zui zui

By Lê Mai Thao

Một buổi sáng nhàn rỗi và thú vị nhất trong tuần khi tự thưởng cho mình quĩ thời gian đi xem các đồng chí trường mình biểu diễn.

Không khí hôm nay gợi cảm xúc cách đây 10 năm. Mình đơn ca trong cuộc thi "Nhà giáo và thời đại". Ngày ấy nhạc sĩ Lê Minh Sơn nổi như cồn bây giờ là sinh viên trẻ măng lên tận Hòa Bình đệm đàn cho bọn mình hát. Hát xong một số đồng chí xuống chê ngay là chả biết đệm đàn gì cả . Không giống mấy ông đệm đàn ở Hòa Bình. He he . Thế có khổ tôi không?Tệ thế đấy. Thằng em trai mình vốn là dân nhạc nhắc. Các chị ấy ko biết chứ bọn này tiếng đàn của nó nghe sang lắm đấy..dân chuyên nghiệp đâu phải phong trào...Chê thẳng thừng người ta học nhạc viện hẳn hoi. Oách không?

Bây giờ các cô giáo múa minh họa cho mình cũng đã lên bà hết cả rồi và cũng bụ bẫm hơn ngày nào...Còn mình thì bắt đầu hoàng hôn. Hì hì.

Hôm nay xem các em trường mình vui thật. Rồi bà chị Hai nhà mình cũng lên hát. Khiếp thế!. Mà điệu kinh khủng chả giống cô em gái hầm hố này....Chụp cho bà ấy mấy kiểu ảnh cho sướng.

Cuối cùng trường chị gái đạt giải nhất và mấy cô giáo xinh đẹp trường mình cũng đoạt hoa hậu luôn. Sướng râm ran...

Mấy kiểu ảnh nè..

Tiết mục trường chị gái nè.Bà chị mặc áo đỏ đứng hàng trên cùng bên trái.

Tiết mục múa chim công này đẹp thật đấy!

Các cô giáo xinh đẹp trường mình nè. Giải nhất nè.  Hiệu trưởng đứng giữa .  Mình chả công trạng gì mà cũng ôm hoa ai đó giúi vào. Vô duyên thật đấy. Hì HÌ

Xong rồi. Hiệu trưởng đãi món chè nóng. Ừ !ăn cũng ngon phết.

Nụ cừoi thu hoặch

....

Thôi ! Chiều lại bắt đầu chiến dịch đây. Chợp mắt một chút thôi.

More...

Khúc cuối (Thơ Lê Mai Thao)

By Lê Mai Thao

Khúc lãng du cuối cùng

 

Đó là khúc lãng du cuối cùng

Đêm mùa đông chật cứng

 

Ta lênh đênh về miền không biên giới

Miền hoa vàng nghẽn lối

Miền heo may chơi vơi

 

Ta niêm phong mùa mà vẫn tuột rơi

Đêm gấp như tiếng còi báo động

Thời gian là nhân chứng

trôi cùng ta đêm nay

 

Khúc lãng du cuối êm như mây

Gầy như sợi tóc

Nhọc nhằn như câu thơ khó đọc

gẫy nửa chừng

 

Đó là khúc lãng du cuối cùng

Mùa đông tràn mọi nẻo

More...

Lăng ... xê mình tí nào...

By Lê Mai Thao

Đồng chí nào ngại đọc thì lướt qua cái Tít nhé! Hì hì. Chủ nhà dạo này lười nhác quá rồi nên lục lọi trong viện bảo tàng đưa lên để lăng ...xe ...re mình xem có nổi tiếng khắp năm châu bốn biển chút nào không? He he. Tội nghiệp quá !Thương thân quá !. Hu Hu...Nào thì mơ thôi...

Cảm nhận một giấc mơ

(Đọc tập thơ Giấc mơ không ngủ của  Lê Mai Thao- Nhà XBVHCDT)

Vùng đất Hoà Bình ít thấy xuất hiện thơ nữ lại càng không định hình bóng dáng một tác giả nữ làm thơ. Những tác giả làm thơ Nguyễn Thị Mai Giáng Vân đứng được khi đã từ giã miền núi trở về chốn kinh kỳ phồn thịnh văn chương. Ấy là nói cái thời điểm trước thập kỷ 90. Thập kỷ 90 của vùng đất cổ kính tầng văn hoá đã bắt đầu và đang nhú lên những mầm xanh sáng tạo hứa hẹn những mùa hoa thắm vụ trái ngọt cho đời sống tâm hồn con người Hoà Bình hôm nay và mai sau. Thơ nữ xuất hiện trên báo chí tỉnh ngày một nhiều. Tên tuổi của các tác giả nữ dần đọng lại ấn tượng với độc giả. Một trong những tác giả vượt qua sự sàng lọc khắc nghiệt của thời gian và công chúng đó là nữ nhà giáo làm thơ Lê Mai Thao.

Khẳng định mình bằng tập thơ Giấc mơ không ngủ Lê Mai Thao đã gắng gỏi bươn chải đầy bản lĩnh rong ruổi đam mê đầy tự tin trên con đường thơ ca lung linh huyền diệu. Cũng như nhiều tác giả nữ thơ Lê Mai Thao nói nhiều về thân phận đàn bà nhưmột nhân vật trữ tình chủ đạo với một kiểu xúc cảm một lối diễn đạt không dễ dãi buông trôi nhưng cũng không rắc rối phức tạp. Sự thoáng đãng dịu dàng trong diễn đạt biểu cảm ấy chính là cảm xúc trong trẻo chân thành và sâu lắng của hồn thơ Lê Mai Thao.

Khi rong ruổi cùng giấc mơ ngây thơ

Trái đất ấm trong ánh ngày rực rỡ

Con người hiền lành như lá cỏ

Mọi điều như nốt nhạc ngân nga

Cùng giấcmơ

Vai trò tình cảm trong thơ được nhiều nhà thơ Cổ Kim đông tây nhận biết và đề cao. Giấc mơ không ngủ như một người thư ký trung thành của trái tim tác giả. Ở đấy ký thác những yêu thương những dằn vặt những vui buồn. Le lói trong những tâm trạng ấy là ánh sáng niềm tin và nỗi khát vọng không nguôi.

Hi vọng như mây

Khát khao như gió

Ngắn ngủi và vội vã

nỗi ám ảnh đan vào em dày thêm

Nếu một chút thôi

Nếu làm phép thống kê sơ giản ta có thể gặp không ít chữ hoặc giấc mơ hoặc những từ đồng nghĩa tương tự trong tập Giấc mơ không ngủ. Giấc mơ xuất hiện trong cõi vô thức con người nhưng ở đây giấc mơ thức cùng trái tim con người. Tiếng thở dài màu trắng Bên giấc mơ rêu phong...(Mưa đêm) Nhân vật trữ tình trong thơ Lê Mai Thao đã hi vọng đã khát khao đã mơ ước vươn tới một chân trời sáng lạn từ chính những vật cản ngổn ngang những éo le ngang trái trong đời sống nội tâm của mình.

Tình cảm trong thơ gắn trực tiếp với chủ thể sáng tạo những không phải là một yếu tố đơn độc tự nó nẩy sinh và phát triển. Thực ra đó là quá trình tích tụ những cảm xúc suy nghĩ của tác giả do cuộc sống tác động và tạo nên. Cuộc sống luôn luôn bổ sung và bồi đắp cảm xúc cho thơ Lê Mai Thao. Chính vì vậy cuộc sống cũng hiển nhiên làm thức dậy trong thơ Lê Mai Thao một trách nhiệm một sự tác động trở lại. Điều đó đã giúp cho thơ đỡ đơn lẻ hiu hắt trong cái tôi cá thể. Những người đàn bà cái bóng nhữug căn phòng nhớ nỗi niềm xưa Lênh đênh Trước mộ người con gái..là những bài thơ xác định một mảng thơ nói trên.

Tình cảm cao đẹp trong quan hệ giữa người với người được biểu đạt bằng tấm lòng của tác giả trên nhiều góc độ. Thương xót để đồng cảm mổ xẻ để chỉ ra:

Chị thấy kề bên là chiếc bóng

Không thanh âm không màu sắc buồn vui

Có vẻ như vại dưa muối hỏng

Bao muối đường cũng đã chuyển màu rồi

Hay

Ừ có vẻ chị tìm thấy bình minh

Ảo ảnh vời xa nỗi đời dằng dặc

Vẫn cái bóng thôi trú ẩn giũa tim mình.

Cái bóng

Hoặc ca ngợi cuộc sống đời thường âm thầm lặng lẽ tiềm ẩn một ý nghĩa:

Những người đàn bà...lầm lụi

Họ bán đi năm tháng đời mình

Mua nụ cười con trẻ

Trong những chiếc bánh đa

Những người đàn bà

Lòng vị tha đức bao dung cao thượng của người phụ nữ vượt lên sự mềm yếu của lòng mình:

Hất trái núi sang một bên em thấy

Nỗi giận hờn ướt đẫm ánh trăng

Vô đề

Thơ Lê Mai Thao hướng nội nhưng không hướng nội riêng lẻ mà hướng tới những thân phận đặc biệt những thân phận của người phụ nữ. Tác giả thực sự hòa nhập đồng cảm và biết sẻ chia cùng những rủi ro của đồng loại.

Giấc mơ không ngủ tràn trề tình cảm. Những tình cảm ấy làm cho nhiều hình ảnh nhỏ trong cuộc sống trở lên có ý nghĩa cao cả hơn. Trong sự vận động của cảm xúc thơ có một hình thái vận động rất phổ biến là sự vận động từ cảm xúc đến suy nghĩ từ những rung động trực tiếp đến chiều sâu nhận thức. Tình cảm không mâu thuẫn với lý trí. Thơ không chấp nhận triết lý khô khan mà nó phải từ tình cảm tươi xanh mà ra.

Nếu trái đất chẳng còn hoàng hôn xuống

Trời sẽ chẳng xanh nắng sẽ cháy vàng

Ngày nối ngày trên mặt đất mênh mang

Con người nhìn nhau cái nhìn trắng xóa

Tác gỉa đã đưa cảm xúc vào chiều sâu suy tưởng mà vẫn giữ được những xúc động da diết. Ở nhiều câu thơ của Lê Mai Thao chứa đựng những phẩm chất đó. Tuy nhiên về mặt này ta cũng nhận thấy trong tập giấc mơ không ngủ có những câu thơ suy nghĩ đơn thuần thiếu sự lung linh của cuộc sống. Một chút suy tư chút buồn khe khẽ cũng đủ làm ta bé nhỏ đơn côi. ....

Nhưng cái âm hưởng bao trùm tập thơ vẫn là một giọng điệu trẻ trung và đắm say vẫn dạt dào tình cảm và lý trí hòa nhuyễn nhưng ý tưởng trải nghiệm và sâu lắng tạo nên tiếng hát riêng ở vùng đất Hòa Bình một tiếng hát lôi cuốn niềm hi vọng niềm tin yêu ngày càng nhiều ở bạn đọc.

Lò Cao Nhum


Bên cửa voóng cùng các đồng chí nhà mình. (Lò  Cao Nhum ngồi ngoài cùng là tác giả bài viết này).

More...

Những câu thơ vô duyên (Lê Mai Thao)

By Lê Mai Thao

Những bài thơ viết rồi lại xóa

Những câu thơ đột tử dưới ngón tay

Khi đã bôi đen thì không gượng dậy

Câu thơ gẫy câu thơ rơi

Câu thơ không thể đâm chồi.

Trỗi dậy.

 

Những câu thơ vô duyên xa xứ

Tìm hoài mà chả thấy người quen

Những câu thơ tắc đường ngột ngạt

Lẫn vào bụi  khói và đêm

Câu thơ rơi như nước mắt

Nỗi thất vọng bủa vây

Không thấy ánh ngày

Chỉ thấy tả tơi ánh điện nhung vàng vọt

Hắt lên trời thứ màu xa xót

màu của mù màu

 

Những câu thơ đi đâu?

Cánh cửa cũ ta đợi người 

Tiếng mọt buồn gặm nhấm

Ta như kẻ ngồi hát xẩm

Giữa rừng đêm.

More...

Lê Mai Thao và nỗi buồn màu cà phê sữa.

By Lê Mai Thao

 

Phút giây

 

Hãy ở yên một chỗ

Buồn ơi!

Đừng cựa mình tách vỏ

 

Ta đâu là trẻ nhỏ

Sụt sùi tiếc khi chiếc kẹo rơi

Cũng không là cơn gió

Hoang hoải lang thang cuối chân trời.

 

Ngày như chiếc lược ngà biếng chải

Nằm im nơi giá gương

Ngắm bức tường

rêu lở.

 

Đừng hoang vu trong niềm thương mến

Ngày đêm yêu dấu với nỗi buồn này

Ta nâng trên tay

Giai điệu ghi ta cuối cùng run rẩy

Khẽ ngân lên một nốt thanh yếu đuối

Rồi quên.

     ( Trích tập thơ Về Núi - Lê Mai Thao - NXB Hội Nhà Văn Quý III/09 )

http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:wyg037I2f6g7aM:http://i246.photobucket.com/albums/gg119/dohuyentrang/double_guitars.jpg

 

 

Lời bình của Lê Vũ

 

Nhân gian vốn buồn buồn đi từ thiên thu cội nguồn buồn về từng ngõ quê lầm lụi những góc phố mặt người eo óc . Buồn áo cơm lưng cha cõng nắng buồn mắt mẹ những chiều biển động buồn nhân sinh lừa lọc phĩnh phờ buồn nhân nghĩa thị phi điên đảo...Buồn như một thuộc tính phận Người chiếc bóng đeo đẳng của thế nhân. Người họa sĩ thường vẽ nỗi buồn bằng xám xịt tro than bằng đục ngầu sóng lũ bằng nhoèn nhoẹt đỏ của bùn đất bằng màu đen tang chế còn nhạc sĩ thì ghi giai điệu nỗi buồn bằng chuổi thanh âm "hực hực lựt xựt hậm hực chọ chẹ tong tóng lịch kịch"...Chỉ nỗi buồn nhà thơ Lê Mai Thao ( LMT )là đặc biệt không the thía không thui đen nỗi buồn màu cà phê sữa... Đó là nỗi buồn sớm mai dậy mặt trời đỏ chiếc thìa khuấy nhỏ nhẻ và ngậm trên môi chút đắng có vị ngọt.

Hãy nghe Mai Thao vỗ về mơn trớn nỗi buồn mình :

Hãy ở yên một chỗ

Buồn ơi!

Đừng cựa mình tách vỏ

Tôi chợt nhớ F. Sagan và lời chào " Bonjour Tristesse" ( Buồn ơi Chào mi ). Ừ là một lời chào một gọi mời im lặng và MT đã kiến trúc mình trong nỗi lặng im buồn khi thức ngộ : nếu hoa cỏ bốn mùa mọc vào đất vào trời buồn gieo mầm vào trái tim người rồi chờ ngày cựa mình tách vỏ. Đó là quy luật tất yếu và bất biến. Trịnh Công Sơn cũng từng hát ca yêu dấu với cuộc đời này và chấp nhận " loanh quanh chi cho đời mỏi mệt ". Không thể tránh thì đành sống chung như Miền Trung rồi đồng bằng Nam bộ cũng / cùng sống chung với lũ. Nước hãy khoan dâng tràn Buồn hãy khoan vội lớn Mai Thao nói với mình hay với mỗi chúng ta ?

Ta đâu là trẻ nhỏ

Sụt sùi tiếc khi chiếc kẹo rơi

Cũng không là cơn gió

Hoang hoải lang thang cuối chân trời.

Trong thực tế việc nhận chân ra nỗi buồn và chấp nhận nó để như nhiên tịnh tại thật ra không hề dễ dàng. Đại thi hào Lý Bạch còn phải túy lúy một đời buồn và kêu rêu " xử thế nhựợc đại mộng" ( cuộc đời giấc mộng lớn) để cuối cùng tự trầm tìm bóng trăng duới đáy sông. Không Lộ thiền sư lại trèo lên núi cao thổ ra " trường khiếu nhất thanh hàn thái hư" ( thét lên một tiếng lạnh đất trời ) còn hôm nay giữa ngỗn ngang lem luốc cuộc trần bày biện  bao nhiêu phản kháng phản biện rồi máu chảy nước mắt ... Thức ngộ của Mai Thao khởi đi từ một hồi tưởng của tuổi thơ : trẻ nhỏ và chiếc kẹo.  Niềm vui và sự mất mát cuối cùng là hai trong một ; không có không mất không có vui sẽ không cần buồn không có hợp không tan không gần thì làm gì có ly biệt. Trẻ nhỏ có thể sụt sùi khóc tiếc nhưng người lớn rồi chấp nhận thôi . Một lần nữa MT lại thủ thỉ và tôi nhận ra đây là một quan điểm minh triết rất đời thường mang màu sắc Đông phương là dung nạp và cảm hóa để không khóc quá không đau quá không vui quá cũng không buồn quá. Chuyện đời sinh tử biệt ly thất tình lục dục nếu cứ ám ảnh ám thị  thế gian này còn chăng là một biển lệ cứ mà vơi đầy. Thôi hãy làm con gió lang thang đi như nhiên mà sống thong dong mà tồn tại .

          Nỗi buồn của nhân sinh như thế có thiên hình vạn trạng mang nhiều khuôn mặt dị biệt. Có nỗi buồn thuần  vật chất   có nỗi nhọc nhằn tinh thần. Nỗi buồn của người nghèo & nhà giàu cũng không giống nhau và rồi giới tính trẻ già nỗi buồn cũng không chung nhất. Ngày xưa Nguyễn Tất Nhiên thanh xuân nghèo khó nên đi tìm Tình cũng khốn khó buồn :

Tình cũng khó theo thời cơm áo khó

Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần

Và : anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền cà phê đá

Vật chất và tinh thần cùng cư trú chung một nỗi buồn. Hôm nay với cô giáo MT thì cơm áo không khó mà là tình khó .

Ngày như chiếc lược ngà biếng chải

Nằm im nơi giá gương

Ngắm bức tường

rêu lở.

Nếu người thiếu phụ của Trương Cữu Linh * tư quân như nguyệt mãn / dạ dạ giảm thanh huy thì MT cũng nhớ chàng để lược ngà biếng chải nhan sắc không soi vào gương mà vào bức tường rêu lở tháng ngày mòn hơi . Đó cũng là tâm trạng của bao nhiêu thơm hương một thời trong "Luân hồi nại hà xứ" của Ngô Văn Tao :

Trà thất ức cố nhân

Xuân lai phong lạc cựu thiên hương

Luân hổi nại hà xứ

( Nhắp chén trà nhớ người thương

Gió xuân rời rụng thơm hương một thời

Nào đâu còn thấy bóng người

               Vĩnh Phúc - tạm dịch )

Một chiếc lược và dòng tóc xây thành nỗi buồn và bức tường rêu lở là tháng ngày băng băng phi trơ mốc nhan sắc. Thật tội tình cái cơn cớ tình nhưng cũng the thắt thấm thía. Nhưng không MT không khóc không vật nài không nỗi loạn không làm cho con tim máu chảy mà nằm im giá gương vì hiểu ra vần vò chi những bàng hoàng :

Đừng hoang vu trong niềm thương mến

Ngày đêm yêu dấu với nỗi buồn này

Ta nâng trên tay

Giai điệu ghi ta cuối cùng run rẩy

Khẽ ngân lên một nốt thanh yếu đuối

Rồi quên.

Thơ khép lại rồi những giọt gầy guitare dán lên nỗi nhớ cố bung phá để mà tàn hơi cố ngân lên rẩy run thanh âm yếu đuối rồi tan mất khoảng hư vô tịch mịch. Đó là định mệnh cũng là hai cực đối đãi của cõi nhân sinh: có ngày có đêm có yêu dấu & buồn đau có ngân lên rồi lịm tắt. Phải chăng " đừng hoang vu" là lời nhắn gởi của Mai Thao với nhân gian : mở mắt để không đi lạc mê u trong yêu dấu kiệt cùng. Nhân thế là một ma trận đồ chỉ một nhón chân nhầm lạc thì hận mang mang sầu mang mang .

          Thế đó Phút giây là một khoảng lặng của tâm tư mở ra cả một chân trời quán tưởng minh triết rất dung dị một bài thơ nhỏ gói lại một ý lực sống đầy vun thâm nghiêm nhuần nhị . Trơng thơ có cả tĩnh mà động ( Đừng cựa mình tách vỏ có quá khứ hiện tại và tương lai dịch chuyển. Từng cặp hình ảnh : chiếc kẹo & cơn gió lược ngà & giá gương bức tường & rêu lở...đi qua ngày & đêm hôm nay và hôm mai ...Thơ cũng từ bóng tối nỗi buồn bước vào vũng sáng ngộ giác từ khởi động rồi kết thúc từ nhớ đến quên ...Hơn thế Phút Giây là tâm thức bóng hình của Mai Thao giữa bao nhiêu biến dịch của một thế giới chuyển mình từng phút giây giữa một cõi người đầy ắp những ngờ vực đa đoan. Mặc kệ Hiện đại & hậu hiện đại mặc kệ hoài nghi- như cái nền  tảng của cảm thức Hậu hiện đại-  Mai Thao có niềm tin của riêng mình có cả thi pháp thể hiện lối tư duy của mình: rất cổ điển mềm mại mà không cũ trong những hình ảnh con chữ đã bước đầu mới  :

Ngày như chiếc lược ngà biếng chải là một cách diễn đạt nỗi buồn bằng những liên tưởng không mòn sáo. Cả tiết tấu cũng thoát ra đuợc cái nhịp  

2-2-3  từ thời Đường Luật đến Thơ mới . Có thể dẫn một đoạn cụ thể nhịp biến đi trong từng câu thơ theo kịp cảm xúc nội tại :

Ngày như chiếc lược ngà biếng chải ( 1-4-2 )

Nằm im nơi giá gương ( 2-3 )

Ngắm bức tường( 1-2 )

rêu lở. ( 2 )

Tôi đọc Phút Giây trong đêm mưa Cam Ranh nhắp một ít nỗi buồn Mai Thao trong tách cà phê sữa nghe tiếng Violon chậm buồn khúc Appassionata của Secret Garden  mà những quãng hai đi lên cứ ngờm ngợp như sóng rồi vút lên đầy vun thót vót để kết dính vào đỉnh trời mây trắng và lòng thật bình yên như thể. Cám ơn Mai Thao đã dành cho một chậu hoa hồng **

Đêm 23/10/09 - Lê Vũ http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:5POq65jWX3WIuM:http://s45.radikal.ru/i108/0905/33/2e1046c55f45.jpg

-----------

Ghi chú :

 

 

* Nguyên bản bài thơ của Trương Cữu Linh

 

Tự  Quân chi xuất hỹ  
Tự quân chi xuất hỹ
Bất phục lý tàn ky.
Tư quân như nguyệt mãn
Dạ dạ giảm quang huy

-------------------------------

 

Tchàng ra đi  

Khung cửi nhện giăng

Nhớ chàng như trăng

Hao gầy thanh sắc

Vĩnh Phúc tạm dịch

 

** Chữ của Ferlinghetti  khi định nghĩa về thơ

 

 

 

 

More...

Xà cừ yêu

By Lê Mai Thao

http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:5a5zjSGNKq-cAM:http://kienthuc.com.vn/news/images/stories/Thoi-Su/XaHoi/2009-08/avatar.aspxba1_copy.jpg

Chiều nay ngang qua đường Cù Chính Lan chợt thấy cây xà cừ trút lá.Vậy mà cũng bâng khuâng. Không hiểu sao cứ nhìn cây trút lá là một cảm giác gần như một nỗi lo sợ mơ hồ. Sợ thời gian sợ sự thay đổi hay điều gì không rõ nét. Mình tiếc cho màu lá xà cừ mới hôm nào còn xanh mướt lá. Mình thương cây và thấy mình thật là ngớ ngẩn.

Không phải mình bỗng nhiên trở lên yếu đuối mà bởi vì xà cừ luôn là loài cây mình yêu. Nếu không chú ý thì nó chả có gì là đặc biệt cả. Thân cây to xù xì thô ráp. Những cái mấu và mắt thì ghồ lên như vết sẹo. Nó đứng đó sừng sững lâu rồi như một chứng tích của thành phố bé nhỏ này mà chả có nhà thơ và nhạc sĩ nào ám ảnh về nó .

http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:-Why5RIBt2Av7M:http://files.myopera.com/capuccinno/blog/hang%2520cay.jpg

Còn nhớ có lần buổi chiều sau Đại hội Văn học nghệ thuật cà phê bên gốc cây xà cừ cùng nhà thơ Nguyễn Lương Ngọc - Năm 1993 -  bỗng nhiên anh bỏ cốc cà phê và đứng dậy chỉ vào thân cây xót xa: Em nhìn xem nhưng cái mấu này là nỗi khổ đau của xà cừ đấy.

Anh ấy nhìn với ánh mắt xót thương vô độ. Ngày đó còn trẻ nên mình chỉ thấy anh Ngọc thật kỳ vì anh ấy đang ngồi đàng hoàng trên ghế có thể ngồi bệt ngay xuống đất để ký họa chân dung mình. Mấy tháng sau hay tin nhà thơ Nguyễn Lương Ngọc bị tai nạn xe máy và một thời gian ngắn thì mất. 

Căn phòng nhỏ của anh trai mình có cây xà cừ trước cửa. Ngày anh ấy bệnh hôm nào mình cũng tới nhà chăm anh. Gần một năm đủ thời gian mình để ý tới sự gần gũi và đáng yêu của xà cừ. Cái lạ là màu lá. Mùa hạ lá xà cừ xanh màu khỏe khoắn và trai tráng. Khi thu về nó cũng hùa vào sắc thu mênh mang vàng tràn ngập hè phố. Qua mùa đông già nua khốn khổ nhưng khi xuân đến thật lạ lá xà cừ màu tím đỏ. Màu đỏ trong ánh hoàng hôn rất liêu trai và ám ảnh. Trời ạ!. Mình ngắm màu lá ấy không chán mắt. Rồi màu đỏ nhạt dần chuyển sang màu xanh non mỡ gà ..non tơ ..

 

Anh trai bị bệnh ung thư phổi. Buổi tối anh thở khó nhọc và rất đau đớn. Mình thường sắp xếp việc và đến chăm anh. Một lần anh đề nghị: Dìu anh ra hè cho thoáng!. Mình làm theo và bỗng nhận ra gương mặt anh thanh thản lạ kỳ. Anh cố hít hà thật sâu vào những ngăn ô chật hẹp của buồng phổi đang yếu đuối và phản bội lại mình. Anh nói : Hương hoa xà cừ đó Thao. Em thấy không? Mình ngạc nhiên vô cùng vì hương thơm thoảng nhẹ và dịu dàng đến thế trong đêm. Hình như đêm đó anh đỡ đau hơn. Bấy giờ mình mới biết đến hương của loài hoa khiêm nhường đó.

Phải nhìn thật kỹ mới thấy hoa xà cừ vì nó bé nhỏ như hoa bàng có màu vàng dìu dịu. Lớp hoa xà cừ rụng trên lối đi tạo một tấm thảm vàng trên hè phố trước nhà anh. Hương của nó vẫn dịu dàng mỗi đêm xoa bớt nỗi đau anh gánh chịu.

Rồi hoa rụng hết. Anh đi về nơi xa lắm. Chị dâu đã chuyển nhà. Cây xà cừ trước cửa căn phòng cũ của anh người ta đã chặt phần ngọn đi rồi vì bão chỉ còn lại cái gốc trơ trọi những nỗi đau.

Gặp lại xà cừ là gặp lại nỗi buồn xưa song mình vẫn yêu nó - Loài cây mộc mạc giản dị gần gũi khiêm nhường mà thanh tao. Nó là nỗi ám ảnh cuộc đời trong ánh mắt của nhà thơ Nguyễn Lương Ngọc là chút hương thơm cuối cùng trong lồng ngực yếu đuối của anh trai đáng thương.

 http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:lcb21gVqChFtaM:http://img4.phanvien.com/2009/07/18/85a7f27aa6584e149064a4007a8dc45e.jpg

 

Sông Đà trong đêm

-Bài thơ của anh trai-

 

Sông lặng lờ

mệt mỏi

chẩy vào đêm

Loáng lên

váng mỡ

Ánh điện đêm

Sông suy tư

nuối tiếc một thời

Gào thét sóng

Xé ngàn rêu cũ

 

Đêm

Sông lặng thầm

như người thiếu phụ

Để sóng cứ dềnh lên

dềnh lên

muôn con sóng nhỏ 

để ngàn sao

Rớt xuống

 đôi bờ.

 

 

 

More...

Khi ta lên nương (Thơ Lê Mai Thao)

By Lê Mai Thao

Khi ta lên nương.

 

Khi ta lên nương

Cây mâm xôi ra quả hồng

Dây đào tiên chùm hoa trắng                                      

Cây lá han ngủ quên rát bỏng

 

Khi ta lên nương

Cây vả làm mật sánh

Thác nước không rêu trơn

Cá bống đùa trong hốc đá

Tôm đỏ bơi như lá.

 

Khi ta lên nương

Măng giang mọc như nêm

Tai chua mọng trái

Cây cơm nguội trắng như gạo mới

 

Ta lên nương

Trăng cười hiền phía núi

Cánh rừng mở ra nhiều lối

Về với nhau.

More...